GIỜ PHÚT LỊCH SỬ 30/4/1975
Đó là buổi sáng đầy nắng, khi Sài Gòn như nín thở chờ một khoảnh khắc định mệnh. Trong tiếng động cơ xe tăng vang lên từ xa, những người lính trẻ đang lao vào những giờ phút cuối cùng của cuộc chiến dài 21 năm.
Trên chiếc xe tăng 390, đại úy Bùi Quang Thận kể rằng tim ông đập mạnh đến mức có thể nghe thấy qua lớp áo. “Không ai nói với ai câu nào. Chỉ có tiếng động cơ và tiếng đạn lạc. Nhưng tôi biết: chúng tôi đang đi vào lịch sử.”
Cổng Dinh Độc Lập hiện ra trước mặt – to lớn, chắc chắn, nhưng lại mong manh trong thời khắc ấy. Chiếc xe tăng tăng tốc. Một cú húc mạnh, rung chuyển cả thân xe. Cánh cổng sắt bật tung như một lời tuyên bố: đất nước đã bước qua một cánh cửa mới.
Bùi Quang Thận nhảy xuống, tay siết lá cờ Giải phóng. Ông chạy lên bậc thang. Những bước chân ông nặng như đã gom cả tuổi trẻ, nhưng cũng nhẹ như bay vì niềm vui chiến thắng đang ùa đến.
Khi lá cờ tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, bên dưới sân, tiếng reo của quân giải phóng hòa lẫn tiếng khóc vỡ òa của người dân. “Tôi biết,” ông nói, “khoảnh khắc ấy sẽ không bao giờ quay lại. Nhưng nó sẽ sống mãi trong lòng mỗi người Việt Nam.”


