Gió rừng và bức tranh bình yên
Mùa xuân năm 1971, ở một bản làng ven rừng Trường Sơn, nhóm thanh niên xung phong được giao nhiệm vụ mở đường và vận chuyển lương thực. Trong nhóm có Dũng – chàng trai trẻ tuổi, luôn mang theo bút màu và giấy để vẽ. Một buổi chiều, khi cả nhóm nghỉ chân sau nhiều giờ làm việc, Dũng lấy giấy ra vẽ. Những cây cỏ, dòng suối, mái nhà tranh – tất cả được Dũng vẽ lại với tất cả tâm huyết. Các đồng đội nhìn, trong khoảnh khắc ấy, dường như bom đạn và mệt mỏi tan biến, chỉ còn lại cảm giác bình yên và
Mùa xuân năm 1971, ở một bản làng ven rừng Trường Sơn, nhóm thanh niên xung phong được giao nhiệm vụ mở đường và vận chuyển lương thực. Trong nhóm có Dũng – chàng trai trẻ tuổi, luôn mang theo bút màu và giấy để vẽ.
Một buổi chiều, khi cả nhóm nghỉ chân sau nhiều giờ làm việc, Dũng lấy giấy ra vẽ. Những cây cỏ, dòng suối, mái nhà tranh – tất cả được Dũng vẽ lại với tất cả tâm huyết. Các đồng đội nhìn, trong khoảnh khắc ấy, dường như bom đạn và mệt mỏi tan biến, chỉ còn lại cảm giác bình yên và hy vọng.
Một đồng đội hỏi: “Sao cậu còn vẽ trong lúc chiến tranh thế này?” Dũng mỉm cười: “Để sau này, dù trở về hay không, chúng ta vẫn còn một bức tranh về cuộc sống, về tuổi trẻ, và về niềm tin vào ngày mai.”
Bức tranh ấy sau này được giữ lại, trở thành chứng nhân của những thanh niên trẻ đã sống, đã yêu và đã hy sinh giữa khói lửa chiến tranh.


