GIỌNG HÁT NGƯỜI LÍNH TRONG KHÓI LỬA BIÊN CƯƠNG

Trong ký ức của những người lính từng tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc Tổ quốc, có những hình ảnh không bao giờ phai mờ: đó là tiếng súng giữa rừng núi âm u, là những đêm phục kích căng thẳng, là bữa cơm vội vàng bên hầm hào… Nhưng xen giữa tất cả gian khổ, hiểm nguy ấy, vẫn có những âm thanh trong trẻo, ấm áp của tình đồng đội, của niềm tin và hy vọng. Với cựu chiến binh Nguyễn Bá Tân, sinh năm 1958, giọng hát chính là một phần ký ức đẹp đẽ như thế của đời lính.
Nhập ngũ khi mới tròn 18 tuổi – cái tuổi còn rất trẻ, còn nhiều mơ mộng – Nguyễn Bá Tân bước vào quân ngũ với sự hồn nhiên, vui vẻ và tinh thần lạc quan hiếm có. Giữa môi trường chiến đấu khắc nghiệt nơi tuyến đầu biên giới, đồng chí luôn là người mang đến không khí ấm áp cho tiểu đội. Anh em chiến đấu nhớ đến ông không chỉ bởi sự nhiệt tình, hòa đồng mà còn bởi giọng hát truyền cảm và cây đàn ghi ta luôn đồng hành trong những giờ phút nghỉ ngơi hiếm hoi.
Sau những ca trực dài, những trận hành quân vất vả hay những giờ chiến đấu căng thẳng, khi màn đêm buông xuống và tiếng súng tạm lắng, Nguyễn Bá Tân lại cẩn thận lấy cây đàn ra, khẽ gảy những hợp âm quen thuộc. Tiếng hát của người lính trẻ vang lên giữa núi rừng biên cương, mộc mạc mà tha thiết. Đó có khi là những bài ca cách mạng hùng tráng, lúc lại là khúc hát quê hương, nói về mẹ, về làng xóm, về những điều bình dị mà ai cũng mang theo trong tim khi ra trận.
Giọng hát ấy không chỉ để giải trí. Trong hoàn cảnh chiến tranh, tiếng ca trở thành liều thuốc tinh thần quý giá, giúp người lính quên đi mệt mỏi, xua tan nỗi nhớ nhà và tiếp thêm sức mạnh để vững vàng nơi tuyến đầu. Đồng đội thường nói vui rằng: “Nghe Tân hát là thấy lòng nhẹ đi, thấy mình có thêm niềm tin để ngày mai lại tiếp tục chiến đấu”.
Không khí sinh hoạt chung của tiểu đội vì thế mà rộn ràng hơn. Nguyễn Bá Tân hay pha trò, kể chuyện vui, rồi lại dẫn dắt anh em cùng hát. Tiếng cười, tiếng đàn, tiếng hát hòa quyện, át đi phần nào sự khắc nghiệt của chiến tranh. Chính trong những khoảnh khắc ấy, tình đồng chí, đồng đội được vun đắp bền chặt, trở thành điểm tựa tinh thần để mỗi người lính vượt qua thử thách sinh tử.
Chiến tranh là mất mát, là hy sinh, nhưng đời lính không chỉ có khói lửa. Với cựu chiến binh Nguyễn Bá Tân, những năm tháng chiến đấu nơi biên giới phía Bắc còn là quãng thời gian tràn ngập tiếng ca, tiếng đàn và tình người. Giọng hát của ông – giọng hát của một người lính trẻ năm nào – đã góp phần làm dịu đi nỗi đau chiến tranh, giữ cho tâm hồn người lính luôn trong sáng, lạc quan và đầy niềm tin vào ngày mai hòa bình.
Hôm nay, khi nhắc lại, giọng hát ấy không chỉ là kỷ niệm riêng của một người, mà còn là biểu tượng đẹp của đời sống tinh thần người lính Việt Nam: dù trong gian khổ, hiểm nguy, vẫn luôn yêu đời, yêu người, và luôn cất cao tiếng hát vì Tổ quốc, vì đồng đội, vì niềm tin không bao giờ tắt


