Giọng Nói Không Còn Thuộc Về Một Người
Trong thời chiến tại Quảng Trị, một người lính thông tin phụ trách truyền lệnh qua vô tuyến. Sau một thời gian dài nghe đi nghe lại cùng một giọng nói từ đầu dây bên kia, đồng đội bắt đầu nhận ra giọng ấy không còn được xác định rõ là của ai, nhưng vẫn là tín hiệu duy nhất dẫn đường cho cả đơn vị.
“…nghe rõ không…”
Có.
“…giữ nguyên vị trí…”
Có.
Giọng nói không lớn.
Không rõ tuổi.
Không ai biết tên.
Nhưng ai cũng nghe theo.
Vì nó đến đúng lúc.
Và luôn nói ít hơn cần thiết.
Có lần tín hiệu nhiễu dài,
rồi im.
Người trực máy
giữ tai nghe rất lâu.
Như thể giọng nói
còn nằm trong khoảng im.
Sau đó nó quay lại,
vẫn như cũ.
Không ai hỏi thêm.
Vì hỏi nghĩa là
có thể mất sóng.
Và trong chiến tranh,
một giọng nói không rõ tên
vẫn đủ để đi tiếp.



