Giọt Dầu Hỏa Cuối Cùng Trong Đêm Phẫu Thuật
Giọt Dầu Hỏa Cuối Cùng Trong Đêm Phẫu Thuật
Nhân chứng kể: Bác sĩ quân y Nguyễn Huy Hoàng (Bệnh viện dã chiến K20, Tây Nguyên)
"Căn hầm quân y dã chiến của chúng tôi đặt sâu trong một hang đá bên dòng sông Pô Cô mùa khô năm 1969 nồng nặc mùi máu, cồn ê-te và mùi khói dầu hỏa. Đợt càn quét kéo dài của địch khiến lượng thương bệnh binh chuyển về quá tải, anh em nằm la liệt từ trong hang ra tận lối cửa mở. Tôi và kíp mổ đã đứng bên bàn mổ liên tục suốt hai mươi tiếng đồng hồ, đôi bàn tay mỏi nhừ, mắt cá chân sưng phù vì đứng quá lâu trên nền đá lạnh.
Rạng sáng, khi đang tiến hành ca gắp mảnh đạn lựu đạn nằm sát động mạch chủ cho một chiến sĩ đặc công, chiếc đèn bão ngọn đèn dầu duy nhất treo trên trần hầm đột ngột lụi dần rồi tắt ngấm. Kho xăng dự trữ của trạm đã bị bom nổ cháy rụi từ chiều, trong đèn chỉ còn lại giọt dầu hỏa cuối cùng. Không gian tối sầm lại, tiếng thở thoi thóp của người thương binh trên bàn mổ nghe rõ mồn một giữa tiếng súng đạn từ xa vọng lại. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nếu dừng mổ, người lính sẽ chết vì mất máu.
Trong cái ngặt nghèo ấy, o hộ lý tên Mai đã nhanh trí lôi từ trong túi áo ra chiếc bật lửa Zippo chiến lợi phẩm, thắp lên một ngọn lửa nhỏ xíu. Chị em điều dưỡng khác thì đốt những mảnh nilon bọc gói thuốc, tạo ra thứ ánh sáng bập bùng, khét lẹt để soi đường kim mũi chỉ cho tôi. Dưới thứ ánh sáng chắp vá, tù mù ấy, tôi đã dùng hết sự tập trung của một đời thầy thuốc để hoàn thành mũi khâu cuối cùng, giữ lại mạng sống cho người chiến sĩ. Giọt dầu hỏa cuối cùng đã tắt, nhưng ngọn lửa từ tình thương và sự sáng tạo của người lính quân y năm ấy đã thắp sáng rực rỡ cả căn hầm dã chiến, chiến thắng cái chết trong gang tấc."


