Mẹ Việt Nam Anh hùng

Giọt máu cuối cùng cho bình yên biên giới

Tác phẩm khắc họa cuộc đời và sự hy sinh kiêu hùng của Liệt sĩ Trần Văn Dữ – người con trai của Mẹ Việt Nam Anh hùng Đoàn Thị Tỏ tại ấp 5, xã Hưng Long, Bình Chánh. Lớn lên trong gia đình có truyền thống nuôi giấu cán bộ, anh tiếp bước người anh trai Trần Văn Tốt đã ngã xuống để bảo vệ quê hương. Sau ngày đất nước thống nhất 1975, khi tiếng súng biên giới Tây Nam bùng nổ, anh lại lên đường làm nghĩa vụ quốc tế cao cả. Anh dũng cảm hy sinh vào năm 1978, hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho sự vẹn toàn lãnh thổ.

TP. Hồ Chí Minh18/08/2026Võ Lan Chi (Xã Hưng Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Giọt máu cuối cùng cho bình yên biên giới

Có những người chiến sĩ đi qua trọn vẹn cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữ vững tay súng bảo vệ quê hương Hưng Long qua những mùa hoa lửa ác liệt nhất, nhưng lại vĩnh viễn nằm lại khi đất nước vừa chớm bình yên. Người chiến sĩ kiên trung ấy chính là Liệt sĩ Trần Văn Dữ, người con trai yêu quý của Mẹ Việt Nam Anh hùng Đoàn Thị Tỏ.

Sinh ra tại vùng đất ấp 17, xã Hưng Long giàu truyền thống, từ thuở thiếu thời, anh Trần Văn Dữ đã thấm nhuần tinh thần yêu nước từ nếp nhà của mẹ. Ngôi nhà tranh của gia đình anh vốn là nơi nuôi giấu cán bộ, nơi căn hầm bí mật luôn che chở cho những người con cách mạng đi về giữa vùng giáp ranh sông Cần Giuộc.

Nỗi đau ập đến khi người anh trai lớn Trần Văn Tốt anh dũng ngã xuống trên chiến trường chống Mỹ, rồi đến năm 1967, người mẹ kính yêu Đoàn Thị Tỏ cũng trút hơi thở cuối cùng khi đất nước còn chia cắt. Nuốt nước mắt vào trong, anh Trần Văn Dữ biến đau thương thành hành động, tiếp tục bám trụ xóm làng, tham gia lực lượng vũ trang địa phương, kiên cường chiến đấu cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, non sông thu về một mối vào mùa xuân năm 1975.

Cứ ngỡ từ đây, người con của đất Hưng Long sẽ được thảnh thơi cầm lại tay cày, cống hiến sức trẻ để xây dựng quê hương sau những năm dài bom cày đạn xới. Thế nhưng, lịch sử lại thử thách lòng yêu nước của thế hệ anh một lần nữa. Ở biên giới Tây Nam, tập đoàn phản động Pol Pot điên cuồng tiến hành các cuộc tàn sát đẫm máu đồng bào ta, chà đạp lên chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Không thể khoanh tay đứng nhìn viễn cảnh máu đổ trên bờ cõi, người cựu binh dày dạn sương gió Trần Văn Dữ lại một lần nữa tạm biệt người thân, xếp lại bộ quần áo dân thường để khoác lên mình màu áo xanh bồng bột của người lính tình nguyện, lên đường ra biên giới.

Năm 1978, cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam và giúp đỡ nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Anh Trần Văn Dữ cùng đồng đội phải bám trụ ở những vùng biên thùy khắc nghiệt, nơi rừng thiêng nước độc và những bãi mìn dày đặc của kẻ thù. Bằng kinh nghiệm trận mạc tích lũy từ những ngày bám trụ rạch dừa nước Hưng Long, anh luôn là người lính gan dạ, mưu trí, dẫn đầu nhiều mũi tiến công bẻ gãy các đợt khiêu khích, lấn chiếm biên giới của quân địch.

Trong một trận chiến đấu vô cùng quả cảm vào năm 1978, đơn vị của anh bị địch bao vây, điên cuồng nã pháo hạng nặng. Giữa làn mưa bom bão đạn nơi đất khách biên thùy, anh Trần Văn Dữ đã kiên cường chiến đấu đến viên đạn cuối cùng để giữ vững trận địa, tạo hành lang cho đồng đội phản công. Anh đã anh dũng hy sinh ngay trên chiến trường, hiến dâng giọt máu cuối cùng cho sự toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc khi nụ cười hòa bình vừa mới chớm nở trên môi. Anh ngã xuống, khép lại chuỗi hy sinh bi tráng nhưng vô cùng kiêu hãnh của hai anh em nhà họ Trần.

Chiến tranh lùi xa, những cánh đồng lúa ấp 5, xã Hưng Long nay đã thắm đượm màu xanh trù phú. Sự hy sinh của liệt sĩ Trần Văn Dữ vào năm 1978 là minh chứng hùng hồn cho tinh thần quả cảm, sẵn sàng xả thân vì nghĩa lớn của những người con trai đất Bình Chánh. Ghi nhận công ơn trời biển của gia đình, năm 2014, mẹ Đoàn Thị Tỏ đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”.

Giờ đây, tại ngôi nhà cũ mang số hiệu E25/59, người em gái của anh là bà Trần Thị Đẹp vẫn ngày ngày chu đáo chăm lo khói hương, làm giỗ cho mẹ và hai người anh trai vào ngày 09 tháng 11 hằng năm. Nén hương trầm thơm ngát bay lên, bài vị của liệt sĩ Trần Văn Dữ đặt trang nghiêm cạnh anh trai và người mẹ kính yêu như một minh chứng cho sự bất tử. Anh đã gửi lại tuổi xuân nơi biên giới xa xôi, nhưng tinh thần và lòng trung kiên của anh sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ trẻ Hưng Long hôm nay vững bước đi lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn