GIỌT MÁU THỜI BÌNH VÀ KÝ ỨC VỀ BẢY THANH NIÊN XÓM TRUNG AN

Có những cuộc chia ly ngỡ chỉ diễn ra trong chốc lát, nhưng lại kéo dài bằng cả một đời người. Tháng 7 năm 2026 – tháng của những nén nhang tri ân rực đỏ, phường Trung An chúng ta chứng kiến một sự kiện vô cùng ý nghĩa: Tổ chức lấy mẫu ADN cho thân nhân các liệt sĩ chưa rõ danh tính. Tại sự kiện ấy, qua lời kể nghẹn ngào của cựu chiến binh Lê Văn Hiệp, câu chuyện bi tráng về người anh trai – Liệt sĩ Lê Phước Hùng – cùng 6 thanh niên trong xóm năm xưa đã làm rơi nước mắt bao người.

Hình ảnh: Lực lượng chức năng hỗ trợ lấy mẫu ADN cho thân nhân liệt sĩ, thắp lên hy vọng tìm lại tên cho các anh. Nguồn: Sức khỏe đời sống
Bảy bông "hoa" thép của làng quê
Ngược dòng thời gian về năm 1968, khi cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân bùng nổ, không khí sục sôi lan tỏa khắp miền Nam. Tại xã Trung An (nay là phường Trung An), những thanh niên đang tuổi đôi mươi hừng hực khí thế, quyết tâm tòng quân giết giặc.
Lê Phước Hùng, người thanh niên với nụ cười hiền lành của vùng sông nước, đã cùng 6 người bạn thân thiết trong cùng một xóm gác lại tình riêng, bí mật tham gia vào hàng ngũ cách mạng. Tuổi trẻ của họ là những đêm băng đồng, lội bưng, là những lần qua mặt đồn bót địch để truyền tin, vận chuyển vũ khí. Họ chiến đấu không mưu cầu danh lợi, chỉ với một niềm tin mãnh liệt vào ngày quê hương được giải phóng.
Thế nhưng, sự khốc liệt của chiến tranh không có chỗ cho những phép màu. Trong một trận càn quét đẫm máu của kẻ thù, Lê Phước Hùng cùng 6 người đồng đội cùng xóm đã sa vào tay giặc. Dù bị tra tấn dã man, không một ai khai báo. Cuối cùng, kẻ thù đã hèn hạ sát hại cả 7 người chiến sĩ kiên trung và vùi lấp họ trong một hố chôn tập thể ngay tại quê nhà Trung An.
Nỗi đau đáu của người ở lại
Ông Lê Văn Hiệp, em trai của liệt sĩ Hùng, nay cũng là một cựu chiến binh với mái tóc điểm bạc, không giấu được sự xúc động khi đưa cánh tay già nua cho nhân viên y tế lấy mẫu máu. Gần 6 thập kỷ qua, nỗi đau mất anh chưa bao giờ nguôi ngoai trong gia đình ông.
Hố chôn tập thể năm xưa đã bị bom đạn và thời gian làm phai mờ dấu vết. Gia đình ông Hiệp cùng người thân của 6 liệt sĩ còn lại đã dành phần lớn quãng đời sau chiến tranh để đi tìm, để dò hỏi, để đào bới từng tấc đất quê hương với hy vọng tìm lại được dẫu chỉ là một mảnh xương tàn của các anh. Việc không có một nấm mồ để thắp nén nhang vào ngày giỗ là một nỗi "đau đáu" giằng xé tâm can của những người làm cha mẹ, làm em.
Giọt máu của ông Hiệp hôm nay được lưu giữ không chỉ mang ý nghĩa khoa học. Nó chứa đựng cả sự mỏi mòn, cả tình ruột thịt thiêng liêng, và là sợi dây hy vọng mong manh nhưng bền bỉ kết nối quá khứ với hiện tại.
Lời hứa của thế hệ hôm nay
Câu chuyện của Liệt sĩ Lê Phước Hùng và 6 người bạn cùng xóm năm xưa không chỉ là nỗi đau của riêng 7 gia đình. Đó là một mảnh ghép bi tráng làm nên lịch sử của phường Trung An anh hùng.
Tham gia chiến dịch "Ký ức sống mãi", thế hệ đoàn viên thanh niên chúng ta mới thấm thía rằng: Dưới mỗi tấc đất ta đang đứng, dưới những con đường nhựa phẳng lì của phường Trung An hôm nay, rất có thể máu xương của các anh vẫn đang nằm lại.
Chúng ta cầu mong ngân hàng gen (ADN) sẽ sớm mang lại phép màu, để trả lại tên cho các anh, để gia đình ông Hiệp vơi đi nỗi buồn đau canh cánh. Và hơn hết, câu chuyện "thời hoa lửa" này nhắc nhở người trẻ Trung An về trách nhiệm của mình. Các anh đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, để chúng ta được sống trong hòa bình. Trách nhiệm của chúng ta là phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh vô danh mà vĩ đại ấy, bằng cách nỗ lực học tập, lao động và kiến thiết quê hương.
Tên của các anh có thể chưa được khắc trên bia mộ, nhưng chắc chắn đã được tạc vào trang sử vàng của dân tộc và trong trái tim của mỗi người dân Trung An.

