Bài viết

"Giọt mủ trắng – Tấm lòng son"

Đồng Nai02/07/2026Đặng Thị Lệ Quyện (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một màu trắng rất đẹp trên vùng đất Bình Phước.

Đó là màu trắng của những dòng mủ cao su chảy xuống chiếc chén nhỏ dưới gốc cây.

Nhưng cách đây gần một thế kỷ, phía sau màu trắng ấy là biết bao giọt mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người công nhân đồn điền.

Năm 1930, tại đồn điền cao su Phú Riềng, hàng nghìn công nhân phải làm việc từ lúc trời chưa sáng đến khi màn đêm buông xuống.

Họ sống trong những căn nhà lụp xụp, ăn uống thiếu thốn, thường xuyên bị cai phu đánh đập.

Trong số ấy có chàng thanh niên tên Ba.

Mỗi sáng, anh khoác chiếc dao cạo mủ lên vai, lặng lẽ bước vào rừng cao su.

Một hôm, nhìn người bạn bị đánh chỉ vì làm chậm, Ba siết chặt bàn tay.

Anh nói nhỏ:

  • Cây cao su chảy mủ, còn con người không thể mãi chảy nước mắt.

Câu nói ấy nhanh chóng lan truyền giữa những người thợ.

Đêm xuống, dưới ánh đèn dầu leo lét trong căn nhà công nhân, họ bí mật gặp nhau.

Không ai nói lớn.

Nhưng trong ánh mắt mỗi người đều ánh lên khát vọng được sống như một con người đúng nghĩa.

Những tờ truyền đơn được chuyền tay.

Những lời kêu gọi đoàn kết vang lên.

Rồi ngày lịch sử cũng đến.

Hàng nghìn công nhân đồng loạt ngừng việc.

Họ cùng đứng bên nhau, đòi tăng lương, giảm giờ làm, chống áp bức và bảo vệ quyền sống.

Cuộc đấu tranh bị đàn áp.

Nhiều người bị bắt, bị đánh đập.

Nhưng ý chí của những người thợ Phú Riềng không hề bị khuất phục.

Chính từ những cuộc đấu tranh ấy, ngọn lửa cách mạng đã bùng lên mạnh mẽ, đưa Phú Riềng Đỏ trở thành một biểu tượng của phong trào công nhân Việt Nam.

Ngày nay, những hàng cao su vẫn xanh ngút ngàn trên đất Bình Phước.

Dòng mủ trắng vẫn chảy đều mỗi sáng.

Nhưng mỗi người khi đứng dưới những tán cây ấy đều nhớ rằng, để có cuộc sống hòa bình và ấm no hôm nay, biết bao thế hệ công nhân đã phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của mình.

Lịch sử không chỉ được viết bằng những trận đánh.

Lịch sử còn được viết từ những bàn tay lao động, từ lòng dũng cảm dám đứng lên đấu tranh vì lẽ phải và từ niềm tin mãnh liệt vào một tương lai tốt đẹp hơn.

"Giọt mủ trắng" của Phú Riềng không chỉ nuôi sống một vùng đất, mà còn nuôi lớn ngọn lửa cách mạng, để rồi từ đó thắp sáng khát vọng độc lập, tự do của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
"Giọt mủ trắng – Tấm lòng son" | Câu chuyện thời hoa lửa