GIỌT MƯA VÀ TÍN HIỆU GIỮA RỪNG SÂU
Một nhiệm vụ kéo dài trong nhiều giờ mưa rừng, khi bác Hạnh phải giữ liên lạc giữa hai trạm chỉ huy trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt, tín hiệu lúc có lúc mất, buộc bác phải tìm cách duy trì thông tin thông suốt bằng mọi giá.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Lê Thị Hạnh đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng làm giao liên, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Hạnh, những cơn mưa rừng Trường Sơn và những đường dây thông tin chính là ký ức không thể nào quên.
Nhiều người thường nghĩ rằng công việc giao liên chỉ diễn ra trong những tình huống ngắn gọn.
Nhưng với bác, có những nhiệm vụ kéo dài hàng giờ giữa mưa rừng và bóng tối.
Những lúc tín hiệu chập chờn.
Những khi thông tin có nguy cơ bị gián đoạn bất cứ lúc nào.
Hôm ấy, trời mưa không ngớt.
Từng hạt mưa rơi dày đặc xuống tán lá rừng.
Tiếng mưa hòa cùng tiếng gió tạo thành một không gian nặng nề và lạnh buốt.
Bác Hạnh nhận nhiệm vụ giữ liên lạc giữa hai trạm chỉ huy.
Đường dây vẫn còn hoạt động, nhưng tín hiệu yếu dần.
Có nguy cơ bị gián đoạn bất cứ lúc nào.
Bác ngồi bên trạm thông tin nhỏ giữa rừng.
Chiếc máy liên lạc cũ phát ra những tiếng rè rè đứt quãng.
Mỗi tín hiệu nhận được đều phải kiểm tra thật nhanh.
Không được để sai sót.
Không được bỏ lỡ.
Mưa ngày càng nặng hạt.
Nước bắt đầu chảy thành dòng quanh khu vực trạm.
Một số đoạn dây bị kéo căng vì cây đổ ngã.
Tín hiệu càng lúc càng yếu.
Bác Hạnh lập tức rời trạm, men theo đường dây trong mưa.
Từng bước đi đều phải rất cẩn thận.
Đất mềm, dễ trượt.
Lá cây ướt bám chặt vào chân.
Có lúc bác phải dừng lại để điều chỉnh lại dây.
Có lúc phải trèo qua những thân cây đổ ngang đường.
Mưa vẫn không ngừng rơi.
Nhưng nhiệm vụ không được phép gián đoạn.
Sau nhiều giờ căng thẳng, bác cũng ổn định lại được tuyến liên lạc.
Tín hiệu dần rõ trở lại.
Những âm thanh rè rè yếu ớt ban đầu đã trở nên ổn định hơn.
Mưa rừng Trường Sơn hôm ấy kéo dài đến tận khuya.
Nhưng đường dây liên lạc đã không bị đứt.
Nhiều năm sau, bác Hạnh chỉ nói:
“Có những ngày mưa không chỉ làm ướt áo, mà còn thử thách cả sự kiên trì của con người.”
Và ký ức về những giờ giữ tín hiệu giữa mưa rừng vẫn mãi là một phần không thể quên trong cuộc đời người giao liên Lê Thị Hạnh.


