Bài viết

Giọt Nước Mắt Bên Hầm Tác Chiến Ngày Chiến Thắng

Kỷ niệm trong những ngày tháng 4/1975 lịch sử, ghi lại khoảnh khắc giằng xé giữa niềm vui chiến thắng vĩ đại và nỗi đau xót vô bờ trước những mất mát xương máu của chiến sĩ mà Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã trải qua tại Tổng hành dinh

15/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử (tháng 4/1975), không khí tại Tổng hành dinh Nhà D67 (Hoàng thành Thăng Long) căng như dây đàn. Đại tướng Võ Nguyên Giáp trực tiếp chỉ đạo, theo dõi từng giờ, từng phút diễn biến của năm cánh quân đang tiến về Sài Gòn.

Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp (khi đó là cán bộ cao cấp phụ trách công tác chính trị) thường xuyên có mặt tại hầm tác chiến để báo cáo tình hình tư tưởng cán bộ, chiến sĩ ngoài mặt trận và nhận chỉ thị trực tiếp từ Tổng Tư lệnh.

Chiều ngày 29 tháng 4 năm 1975, các cánh quân của ta đã áp sát nội đô Sài Gòn. Tin chiến thắng từ các hướng dồn dập gửi về qua những bức điện mật. Cả Tổng hành dinh vỡ òa trong niềm vui sướng và tự hào khi thời khắc giải phóng hoàn toàn miền Nam đã đến rất gần.

Tuy nhiên, giữa không khí rạo rực đó, Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp nhận thấy Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn ngồi lặng lẽ bên bàn làm việc, tay cầm bức điện báo cáo tình hình chiến sự vừa gửi về từ cửa ngõ Xuân Lộc và cầu Đồng Nai. Trên bức điện là danh sách những chiến sĩ vừa ngã xuống ngay trước ngưỡng cửa chiến thắng.

Đại tướng ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ ngầu chớp chớp. Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp bàng hoàng nhận ra những giọt nước mắt đang lăn dài trên gương mặt cương nghị của vị Tổng Tư lệnh.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhìn đồng chí Đặng Vũ Hiệp, giọng nghẹn ngào nói:

"Anh Hiệp này... Toàn dân ta, toàn quân ta đang chờ đón giờ phút chiến thắng vĩ đại. Đất nước sắp trọn niềm vui thống nhất.

Nhưng anh xem, ngay lúc này đây, chỉ còn vài giờ nữa là hòa bình, mà hàng trăm chiến sĩ của chúng ta vẫn đang tiếp tục ngã xuống ở các cửa ngõ Sài Gòn. Họ hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, khi chiến thắng đã ở ngay trước mắt..."

Đại tướng đứng dậy, bước lại gần tấm bản đồ miền Nam, khẽ vuốt nhẹ lên những điểm đánh dấu chiến sự rồi dặn dò Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp với sự xúc động sâu sắc:

*"Chiến thắng này là vô giá, nhưng nó được đánh đổi bằng xương máu của vô vàn đồng bào, chiến sĩ. Người làm công tác chính trị các anh sau này phải nhớ kỹ: Khi tuyên truyền về chiến thắng, đừng chỉ nói đến những hoa lệ, huy hoàng.

Phải khắc sâu lòng biết ơn vô hạn đối với những người đã ngã xuống, đặc biệt là những người hy sinh vào những giờ phút cuối cùng của cuộc chiến. Không một ai được phép quên điều đó!"*

Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp đứng nghiêm, hai mắt cũng rơm rớm lệ. Lời dặn dò chân thành trong giờ phút lịch sử ấy của Đại tướng đã khắc sâu vào tâm trí ông, trở thành ngọn đuốc soi sáng suốt quãng đời làm công tác chính trị tư tưởng trong quân đội sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Giọt Nước Mắt Bên Hầm Tác Chiến Ngày Chiến Thắng | Câu chuyện thời hoa lửa