Bài viết

GIỌT NƯỚC MẮT BÊN THỀM ĐỘC LẬP

Lào Cai06/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

GIỌT NƯỚC MẮT BÊN THỀM ĐỘC LẬP

Nhân chứng kể lại: Bác Lê Đình Thắng (Cựu chiến binh Sư đoàn 308)

"Sáng ngày 1 tháng 5 năm 1975, một ngày sau khi thành phố Sài Gòn được giải phóng hoàn toàn, non sông thu về một mối. Tôi cùng đơn vị được giao nhiệm vụ tiếp quản và bảo vệ an ninh tại khu vực trung tâm thành phố. Sau bao năm bám trụ rừng sâu, chịu đựng mưa bom bão đạn dọc dải Trường Sơn, cảm giác được bước đi thảnh thơi trên vỉa hè, nghe tiếng chuông nhà thờ vang lên thanh bình là một điều kỳ diệu đến khó tin.

Tôi ngồi nghỉ chân bên một bồn hoa gần chợ Bến Thành, tay ôm khẩu AK bạc màu. Một bà cụ tóc bạc phơ, mặc bộ đồ bà ba đen, trên tay bưng một rổ bánh bò nóng hổi tiến về phía tôi. Bà cụ nhìn vào ngôi sao quân hiệu trên chiếc mũ tai bèo của tôi, rồi bất ngờ đặt rổ bánh xuống, ôm chầm lấy tôi khóc nức nở. Bà vừa khóc vừa mếu máo: 'Con ơi... thằng Út nhà mẹ đi lính giải phóng từ mùa hè đỏ lửa 1972... Nó có về cùng các con không con?'.

Tôi lặng người đi, lồng ngực thắt lại đau nhói. Tôi biết trả lời mẹ thế nào đây, khi hàng vạn người con trai tuổi đôi mươi đã nằm lại dưới lòng đất Thành cổ, dưới dòng sông Thạch Hãn, hay dọc những cánh rừng tràm miền Tây để đổi lấy cái ngày nắng vàng rực rỡ hôm nay? Tôi ôm lấy bờ vai gầy guộc run rẩy của mẹ, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má sạm đen bụi đường.

Giọt nước mắt bên thềm độc lập ngày hôm ấy có vị ngọt ngào của ngày chiến thắng, nhưng cũng chứa đựng nỗi đau thương mất mát vô bờ bến của hàng triệu người mẹ hậu phương. 'Thời hoa lửa' đã khép lại, nhưng ngọn lửa của tình yêu thương, của sự hy sinh vô điều kiện ấy sẽ mãi là báu vật thiêng liêng đi cùng năm tháng của dân tộc Việt Nam."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn