Giọt nước mắt cạn khô trên bộ đồ cưới lụa
Giọt nước mắt cạn khô trên bộ đồ cưới lụa
Trong cuốn sổ tay của tôi ngày hôm ấy, nhòe đi vì một chi tiết quá đỗi ám ảnh. Tang người con cả chưa mãn, vành khăn trắng trên đầu chưa kịp ngả màu, thì đúng một năm sau (1950), trái tim mẹ Thìn lại một lần nữa bị bóp nghẹt.
Người con trai thứ hai, tiểu đội trưởng Nguyễn Đạt Linh (1929-1950), hy sinh khi ngày vui đã cận kề. “Chỉ còn nửa tháng nữa là anh Linh cưới vợ. Mẹ tôi đã sắm sửa, chuẩn bị tươm tất mọi đồ sính lễ”, giọng bà Phúc chùng xuống.
Trong trận càn quét ác liệt vào ngày mồng 2 tháng 9 âm lịch năm 1950, để bảo vệ đồng đội bị thương và người liên lạc viên nhỏ tuổi xuống hầm trú an toàn, anh Linh là người xuống hầm cuối cùng, khi bị địch lùng sục và phát hiện đã chọn cách rút lựu đạn tự sát ngay dưới hầm.
"Mới mồng 1 anh còn tạt về ăn vội bữa cơm với bố mẹ, hôm sau anh đã “rời bỏ” mọi người", bà Phúc nghẹn ngào nói. Hai đứa con trai dứt ruột đẻ ra, những điểm tựa vững chãi nhất của gia đình, lần lượt ngã xuống chỉ cách nhau vỏn vẹn một năm. Chị gái lớn thì mất sớm vì bạo bệnh. Căn nhà ở Hạnh Đàn bỗng chốc trống hoác, chỉ còn lại hai ông bà già ốm yếu và đứa con gái út.
Nghe bà Phúc kể, tôi như thấy hiện lên trước mắt hình ảnh một người mẹ gầy guộc, lầm lũi trong những buổi chiều nhạt nắng. Thi thoảng, mẹ Thìn lại lôi hòm đồ cũ ra, lấy bộ khăn nhung, chiếc áo dài và những món đồ sính lễ đã chuẩn bị cho con trai ra sân phơi. Mẹ vuốt ve từng nếp lụa, từng đường chỉ thêu. Mẹ không gào khóc, nhưng những giọt nước mắt đục ngầu cứ thế lã chã rỏ xuống nền gạch sân. Mẹ khóc vì tiếc thương những đứa con kiên cường, mẹ khóc cho một người con dâu chưa từng được cưới xin, khóc cho một hạnh phúc lứa đôi vĩnh viễn vỡ vụn.


