Bài viết

Giọt nước mắt của bà cụ Tứ – Bát gạo cuối cùng dành cho cách mạng

Giọt nước mắt của bà cụ Tứ – Bát gạo cuối cùng dành cho cách mạng

Hưng Yên18/11/2025Lê Tuấn Anh (Đoàn xã Nguyễn Văn Linh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Giọt nước mắt của bà cụ Tứ – Bát gạo cuối cùng dành cho cách mạng

Năm 1945, nạn đói kinh hoàng càn quét miền Bắc khiến hơn hai triệu người chết đói. Trong bối cảnh đó, phong trào “Hũ gạo cứu quốc” do Mặt trận Việt Minh phát động đã lan rộng khắp nơi, vận động nhân dân đóng góp lương thực giúp đỡ du kích và người nghèo.

Tại một xóm nhỏ ở Thái Nguyên, cán bộ Việt Minh đến vận động từng nhà. Khi gõ cửa nhà bà cụ Tứ – một người dân nghèo, tuổi đã gần 70 – cán bộ vô cùng ngại ngần, bởi ai cũng biết bà cụ chỉ còn đúng một bát gạo cuối cùng để sống qua ngày. Nghe cán bộ trình bày, bà cụ run run mở nắp nồi, nhìn vào số gạo ít ỏi. Nét mặt bà nghèo khổ, tiều tụy nhưng đôi mắt lại sáng lạ thường.

Bất ngờ, bà cụ bật khóc. Nước mắt chảy xuống đôi gò má nhăn nheo, nhưng giọng bà đầy kiên quyết:

“Dân mình mà không giành được độc lập thì cũng chết thôi. Tôi xin góp nốt bát gạo này.”

Cán bộ nghẹn ngào ghi tên bà vào danh sách “người ủng hộ cứu quốc”. Câu chuyện lan ra khắp xóm, khiến nhiều người nghèo khác cảm động mà đóng góp dù chỉ một nắm thóc, một củ khoai. Bát gạo ít ỏi ấy chính là tấm lòng của người dân Việt Nam, là sức mạnh tinh thần tiếp thêm cho lực lượng cách mạng trong thời khắc gian khổ nhất.

Ý nghĩa – Giá trị đạo đức:

Thể hiện tấm lòng vị nước quên thân, tinh thần “nhường cơm sẻ áo”, nhân dân là gốc của cách mạng; dù nghèo khó vẫn góp sức cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn