Giọt nước mắt của người lính già
Đó là một buổi chiều tháng bảy, sau khi tôi thắp hương cho đồng đội ở nghĩa trang liệt sĩ trở về. Mưa vừa tạnh, sân nhà còn ướt nước. Tôi ngồi một mình dưới hiên, chiếc khăn vẫn còn mùi khói hương. Đứa cháu nội chạy ra hỏi:

Đó là một buổi chiều tháng bảy, sau khi tôi thắp hương cho đồng đội ở nghĩa trang liệt sĩ trở về. Mưa vừa tạnh, sân nhà còn ướt nước. Tôi ngồi một mình dưới hiên, chiếc khăn vẫn còn mùi khói hương.
Đứa cháu nội chạy ra hỏi:
— Ông đi thăm các bác bộ đội về ạ?
Tôi gật đầu.
Nó nhìn mắt tôi rồi ngạc nhiên:
— Ông khóc à?
Tôi vội quay mặt đi:
— Mưa bay vào mắt thôi.
Nó tin thật, chạy đi chơi tiếp.
Còn tôi ngồi lặng rất lâu.
Ngày trẻ, giữa chiến trường, tôi đã từng chứng kiến đồng đội hy sinh ngay bên cạnh. Có lần cáng thương binh suốt đêm dưới pháo sáng, có lần chôn bạn vội vàng bên một gốc cây rồi tiếp tục hành quân. Khi ấy tôi cũng đau, cũng thương, nhưng nước mắt thường bị giữ lại vì còn phải chiến đấu.
Vậy mà bây giờ, chỉ cần nhìn một cái tên trên bia đá, nghe một bài hát cũ hay thấy chiếc ba lô bạc màu là mắt lại cay.
Có phải vì già yếu không?
Tôi nghĩ không hẳn.
Có lẽ vì tuổi già khiến người ta có nhiều thời gian để nhớ hơn.
Chiều hôm ấy, tôi mở chiếc hộp gỗ cũ. Bên trong là chiếc huân chương, tấm ảnh tiểu đội và mấy lá thư đã úa vàng.
Tôi cầm tấm ảnh lên.
Chín chàng trai đứng cạnh nhau, ai cũng cười.
Tôi nhìn từng gương mặt.
Anh Hòa.
Tuấn.
Bình.
Thắng.
Những người ấy mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi, còn tôi đã thành ông lão tóc bạc.
Tự nhiên nước mắt chảy xuống lúc nào không biết.
Không phải tiếng khóc lớn, chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên tấm ảnh cũ.
Tôi nhớ lần gặp lại đồng đội sau ba mươi năm. Những người lính già ôm nhau mà khóc như trẻ con. Khi ấy tôi mới hiểu: nước mắt của đàn ông không phải vì yếu đuối, mà vì có những điều quá sâu để giữ mãi trong lòng.
Mẹ tôi ngày trước từng nói:
— Còn biết khóc là còn có tình.
Mẹ mất đã lâu, nhưng câu nói ấy tôi nhớ mãi.
Tối đến, con trai tôi ngồi cạnh rồi hỏi nhỏ:
— Bố lại nhớ đồng đội à?
Tôi gật đầu.
Nó im lặng một lúc rồi nói:
— Ngày nhỏ con cứ nghĩ bố cứng rắn lắm, không bao giờ khóc.
Tôi cười buồn:
— Bố khóc nhiều hơn con tưởng đấy. Chỉ là không khóc trước mặt người khác thôi.
Ngoài vườn, tiếng côn trùng rả rích. Gió biển thổi qua hàng cau nghe xào xạc như tiếng bước chân rất xa.
Tôi chợt nghĩ đến những người đồng đội không có cơ hội già đi như tôi.
Họ không được bế cháu nội.
Không được ngồi dưới hiên nghe mưa.
Không được kể chuyện chiến trường cho con cháu.
Phần đời ấy, tôi đang sống thay cho họ.
Ý nghĩ ấy vừa là niềm biết ơn, vừa là một món nợ.
Tôi lau nước mắt, cất tấm ảnh lại vào hộp gỗ rồi nhìn ra khoảng trời đêm.
Đứa cháu út chạy ra ôm lấy tôi:
— Ông đừng buồn nhé.
Tôi ôm nó vào lòng và mỉm cười.
Đúng rồi, tôi không buồn vì mình đã già.
Tôi chỉ nhớ những người đã ở lại với tuổi trẻ của đất nước.
Và tôi hiểu rằng:
Giọt nước mắt của người lính già không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối. Đó là giọt nước mắt của ký ức, của tình đồng đội, của lòng biết ơn và của nỗi nhớ dành cho những người đã gửi tuổi hai mươi của mình lại cho Tổ quốc để người còn sống được đi đến tuổi già trong hòa bình.



