Giọt nước mắt của người lính già bên khẩu pháo cổ
Giọt nước mắt của người lính già bên khẩu pháo cổ
Ông bô lão tên Tự năm ấy đã ngoài bảy mươi, là thành viên của đội "Bạch đầu quân" (đội dân quân tự vệ gồm các cụ già tóc bạc) ở vùng biển Thanh Hóa. Đội của ông có nhiệm vụ vận hành những khẩu pháo cổ từ thời Pháp thuộc để bảo vệ vùng trời, vùng biển quê hương.
Trong một trận chiến đấu ác liệt với máy bay phản lực Mỹ, khẩu pháo của đội ông Tự bị trúng mảnh bom, người bạn già đứng cạnh ông hy sinh ngay trên mâm pháo. Ông Tự nén đau thương, một mình vừa nạp đạn, vừa ngắm bắn, đôi mắt kèm nhem của tuổi già bỗng trở nên tinh anh lạ thường dưới ngọn lửa căm hờn.
Khi máy bay địch tháo chạy, ông Tự ngồi bệt xuống cạnh khẩu pháo sực mùi thuốc súng, hai tay ôm lấy thân pháo còn nóng hổi mà khóc nức nở. Ông khóc không phải vì sợ hãi, mà vì thương người bạn già không kịp nhìn thấy ngày quê hương sạch bóng quân thù. Giọt nước mắt của người lính già tóc bạc rơi xuống thân pháo sắt, hòa cùng máu của đồng đội, tạo nên một hình ảnh vô cùng bi tráng của thời hoa lửa.



