Bài viết

Giọt nước mắt của người lính sau 70 năm

An Giang12/08/2026Xã Núi Cấm (Đoàn xã Núi Cấm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở tuổi 96, mái tóc đã bạc trắng theo năm tháng, bước chân không còn nhanh nhẹn như xưa, nhưng trong trái tim Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước vẫn vẹn nguyên những ký ức của một thời hoa lửa. Cuộc đời ông đã đi qua gần một thế kỷ với biết bao biến cố của dân tộc. Thế nhưng, có một khoảnh khắc khiến người lính già không thể kìm nén được cảm xúc, đó là khi được xem lại chính mình trong bộ phim tư liệu ghi hình Lễ duyệt binh lịch sử ngày 1 tháng 1 năm 1955 tại Quảng trường Ba Đình.

Hôm ấy, các con và các cháu mở bộ phim cho ông xem. Người cựu chiến binh lặng lẽ ngồi trước màn hình tivi, ánh mắt chăm chú dõi theo từng hình ảnh. Khi gương mặt của người Tiểu đoàn trưởng trẻ tuổi năm nào xuất hiện trong đội hình duyệt binh, ông khẽ gật đầu. Đôi mắt bỗng đỏ hoe rồi những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Ông không nói một lời. Khi các cháu hỏi có nhận ra ai trong phim không, ông chỉ nhẹ nhàng đặt bàn tay lên ngực mình. Cử chỉ giản dị ấy đã thay cho tất cả những lời muốn nói.

Đó không chỉ là hình ảnh của một chàng trai 25 tuổi, mà còn là hình ảnh của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc. Sau hơn bảy mươi năm, nhìn lại chính mình trong thước phim lịch sử, ông như được sống lại những ngày tháng hào hùng khi cùng đồng đội luyện tập dưới mưa rét, chuẩn bị cho lễ duyệt binh đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam sau chiến thắng Điện Biên Phủ và ngày tiếp quản Thủ đô.

Trong ký ức của ông, hiện lên không chỉ niềm tự hào được đứng trong hàng ngũ danh dự trước Chủ tịch Hồ Chí Minh và Trung ương Đảng, mà còn là hình ảnh của những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên các chiến trường. Có người không kịp chứng kiến ngày đất nước hòa bình, có người chưa một lần trở về quê hương. Vì thế, mỗi lần nhớ lại quá khứ, niềm vui luôn xen lẫn sự xúc động và lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã hy sinh.

Giọt nước mắt của người lính già không phải là giọt nước mắt của sự yếu mềm. Đó là giọt nước mắt của niềm tự hào, của ký ức không bao giờ phai nhạt và của tình yêu đất nước được gìn giữ suốt cả cuộc đời. Trong đôi mắt ấy có hình ảnh của Bác Hồ, của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, của Quảng trường Ba Đình ngày đầu năm 1955 và của biết bao đồng chí, đồng đội đã cùng ông đi qua những năm tháng chiến tranh gian khổ.

Đối với các con, các cháu trong gia đình, khoảnh khắc ấy là một bài học sâu sắc hơn bất kỳ cuốn sách nào. Họ hiểu rằng phía sau những tấm huân chương, những danh hiệu cao quý là biết bao hy sinh, mất mát và cống hiến lặng thầm. Lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách hay bảo tàng, mà còn hiện hữu trong ký ức của những nhân chứng đang sống giữa chúng ta.

Bảy mươi năm đã trôi qua kể từ ngày lễ duyệt binh lịch sử diễn ra, đất nước đã đổi thay từng ngày. Nhưng những giọt nước mắt lặng lẽ của người lính già đã nhắc nhở mỗi người rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi, máu và cả cuộc đời của biết bao thế hệ cha anh. Vì vậy, gìn giữ hòa bình, tiếp nối truyền thống và sống xứng đáng với những hy sinh ấy chính là trách nhiệm của mỗi người Việt Nam hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn