Bài viết

Giọt nước mắt ngày chiến thắng

Giọt nước mắt ngày chiến thắng

Hải Phòng18/08/2026Phường Nghĩa Lộ (Đoàn phường Nghĩa Lộ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giọt nước mắt ngày chiến thắng

Tiếng radio rít lên một tràng dài rồi đột ngột vang lên giọng phát thanh viên dõng dạc, nghẹn ngào: "Chiến dịch đã toàn thắng! Đất nước hoàn toàn độc lập, non sông thu về một mối!".

Cả căn hầm chỉ huy dường như nổ tung trong tiếng reo hò. Những người lính trẻ ôm chầm lấy nhau, mũ cối tung lên trời. Họ cười, họ nhảy múa như những đứa trẻ. Suốt mười năm bom cày đạn xới, chưa bao giờ bầu trời miền Trung lại trong xanh và yên bình đến thế.

Giữa biển người đang hân hoan ấy, ông Chính – người trung đoàn trưởng tóc đã pha sương – lặng lẽ bước ra khỏi căn hầm. Ông đi về phía bìa rừng, nơi có dải đồi hoa sim tím đang nở rộ dưới ánh nắng trưa. Ông đứng bắn mình như một pho tượng, đôi mắt nhìn xăm xắm về phương Bắc, nơi có gia đình, có người mẹ già mòn mỏi ngóng trông.

Bất chợt, bờ vai người lính già run lên. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm đen vì khói súng, rồi hai giọt, ba giọt... Ông Chính khóc. Giọt nước mắt của người đàn ông từng trải qua hàng trăm trận đánh, chứng kiến bao lính trẻ ngã xuống mà chưa từng chớp mắt, giờ đây lại rơi lã chã trong ngày vui lớn nhất của cuộc đời.

"Thủ trưởng..." – Tiếng Thành, người chiến sĩ liên lạc trẻ tuổi, rụt rè vang lên từ phía sau. Thành cầm trên tay chiếc ca nhôm đựng nước, định đến chia vui cùng cấp trên nhưng khựng lại khi thấy giọt nước mắt ấy.

Ông Chính vội quay đi, lấy tay quệt ngang dòng lệ, nở nụ cười gượng gạo: "Cậu đấy à, Thành? Sao không ở lại vui với anh em?".

"Báo cáo thủ trưởng, anh em đang liên hoan mừng chiến thắng. Nhưng... em thấy thủ trưởng ra đây một mình. Thủ trưởng nhớ nhà ạ?" – Thành bước tới, giọng chùng xuống.

Ông Chính thở dài, ngồi bệt xuống thảm cỏ, vỗ vỗ vào khoảng đất trống bên cạnh bảo Thành ngồi xuống. Ông chỉ tay về phía những cánh rừng xa xăm, nơi những vạt khói bom vừa tan hết:

"Nhớ nhà chứ em... Ai mà không nhớ. Mười năm rồi anh chưa được ăn bữa cơm mẹ nấu. Nhưng lúc này, anh khóc không phải vì tủi thân, mà vì anh nhớ... nhớ tụi nó quá."

Thành im lặng. Cậu biết "tụi nó" mà thủ trưởng nhắc đến là ai. Đó là Lâm, là Hải, là dũng – những người đồng đội cùng tiểu đội với Thành, mới chỉ tuần trước thôi còn chia nhau điếu thuốc lao, còn tranh nhau chiếc lương khô, vậy mà đã nằm lại mãi mãi ở cửa ngõ thành phố ngay trước thềm chiến thắng.

"Em nhìn xem," – Ông Chính nghẹn ngào, giọng run run – "Hòa bình rồi. Nắng đẹp thế này, trời xanh thế này, nhưng tụi nó lại chẳng thể mở mắt ra để nhìn thấy được nữa. Chỉ thiếu một ngày... chỉ một ngày nữa thôi là tụi nó được về với mẹ..."

Giọt nước mắt của ông Chính rơi xuống, thấm nhòe vào lòng đất mẹ. Đó là giọt nước mắt của sự biết ơn, của niềm tiếc thương vô hạn. Hóa ra, đằng sau khúc khải hoàn ca hào hùng của một dân tộc là những khoảng trống không gì bù đắp nổi của những người mẹ mất con, những người vợ mất chồng, và những người lính mất đi đồng đội.

Thành nghe xong, sống mũi cũng cay xè. Cậu ngước nhìn lên bầu trời, cảm giác như trong từng đám mây trắng kia đang có nụ cười của những người đồng chí đã khuất. Họ không mất đi, họ đã hóa thân vào dòng sông, vào ngọn cỏ, vào nền độc lập thiêng liêng ngày hôm nay.

"Thủ trưởng," – Thành kiên định nắm lấy tay người chỉ huy – "Các anh ấy ở dưới suối vàng chắc chắn đang mỉm cười. Máu của các anh đã nở hoa chiến thắng rồi."

Ông Chính đứng dậy, chỉnh đốn lại quân phục, cài lại chiếc cúc áo bị tuột. Giọt nước mắt đã ráo, nhưng ánh mắt ông giờ đây tràn ngập một niềm tin và trách nhiệm mới. Ông quay lại nhìn Thành, giọng kiên quyết:

"Phải! Chúng ta phải sống tiếp, sống thật tốt để làm thay cả phần của những người đã ngã xuống. Chuẩn bị ba lô đi Thành, ngày mai chúng ta về Bắc đón Mẹ!".

Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của ngày chiến thắng, hai người lính bước đi hiên ngang về phía doanh trại, nơi khúc nhạc khải hoàn vẫn đang vang lên rộn rã, báo hiệu một trang sử mới, thanh bình và tươi sáng của Tổ quốc.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn