Giọt nước mắt nơi "Hang Y Tá" của cô gái tuổi đôi mươi
Câu chuyện bi tráng về Nguyễn Thị Sặng, cô y tá 20 tuổi quê Thanh Hóa, đã vĩnh viễn nằm lại trong một hốc đá nhỏ nhoi trên "tọa độ lửa" đường 20 Quyết Thắng.
Trường Sơn những năm 1970 không có chỗ cho sự yếu mềm. Tại Km18 trên Đường 20 - Quyết Thắng (Quảng Bình) - nơi được mệnh danh là "tọa độ lửa", bom đạn Mỹ cày xới mặt đất suốt ngày đêm không ngừng nghỉ. Ở đó, có một hốc đá nhỏ nép bên triền dốc Ba Thang, nay được người dân gọi bằng một cái tên trân trọng và xót xa: Hang Y Tá. Nơi đó chứng kiến những giây phút cuối cùng của nữ thanh niên xung phong, liệt sĩ Nguyễn Thị Sặng.
Năm 1972, khi vừa tròn 20 tuổi, độ tuổi rực rỡ nhất của người con gái, Sặng viết đơn tình nguyện rời quê hương Thanh Hóa lên đường nhập ngũ. Cô được phân công làm y tá chăm sóc thương binh ngay tại tuyến đường ác liệt này. Thân hình mỏng manh của cô gái trẻ hàng ngày phải oằn mình cõng thương binh, vác những thùng thuốc men nặng trĩu luồn lách qua các hố bom còn bốc khói khét lẹt. Cô luôn dành cho những người thương binh nụ cười hiền hậu nhất, hát cho họ nghe những làn điệu dân ca quê hương để vơi đi cơn đau cắt thịt.
Ngày 20/6/1972, một trận không kích hủy diệt dội xuống. Trong lúc đang nỗ lực đưa thương binh vào hầm trú ẩn, Sặng bị sức ép của một quả bom cực lớn hất văng vào một hốc đá nhỏ ven đường. Cô bị vùi lấp dưới hàng tấn đất đá. Khi đồng đội tìm thấy, cô đã tắt thở, nhưng hai tay vẫn ôm chặt hộp dụng cụ y tế trước ngực như cố bảo vệ những liều thuốc sinh mạng cho đồng đội. Nấm mộ tuổi hai mươi của chị nằm lại giữa đại ngàn, trở thành một biểu tượng bất tử về sự hy sinh thầm lặng của những thiên thần áo trắng thời chiến.



