GIỌT NƯỚC MẮT SAU CA GÁC BIÊN CƯƠNG (2)
Nơi biên cương xa xôi, người lính trẻ quen với gió lạnh và sương mù. Nhưng có những đêm, nỗi nhớ nhà lặng lẽ dâng đầy. Giọt nước mắt rơi trong im lặng, sau một ca gác dài nơi tuyến đầu.
Giữa những năm tháng công tác nơi tuyến biên giới phía Bắc, điều khó khăn nhất với nhiều người lính trẻ không chỉ là đói rét hay hiểm nguy, mà còn là nỗi nhớ nhà dằng dặc. Xa quê, xa gia đình khi tuổi đời còn rất trẻ, cảm xúc ấy đôi khi dồn nén đến mức không thể kìm lại. Bác kể, đó là một đêm cuối đông, sau ca gác dài giữa sương mù và gió lạnh. Khi trở về lán, mọi người đã ngủ say. Trong không gian tĩnh lặng của núi rừng, bác ngồi tựa lưng vào vách gỗ, lôi từ túi áo ra bức thư nhà vừa nhận được mấy hôm trước. Chữ viết quen thuộc của mẹ khiến tim bác chùng xuống. Bác nhớ lại, giọng chậm và trầm: “Đọc thư xong, tự nhiên thấy nhớ nhà quá. Nhớ bữa cơm, nhớ tiếng nói ở quê. Lúc đó nước mắt cứ thế mà chảy.”


