GIỌT NƯỚC MẮT TRONG NGÀY ĐOÀN TỤ MUỘN MÀN
GIỌT NƯỚC MẮT TRONG NGÀY ĐOÀN TỤ MUỘN MÀNNhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Văn Tâm (Cựu tù binh chiến tranh nhà tù Phú Quốc)"Tháng 5 năm 1973, sau khi Hiệp định Paris được ký kết, tôi là một trong những tù binh cộng sản được trao trả tự do bên bờ sông Thạch Hãn sau hơn bốn năm chịu đựng địa ngục trần gian tại nhà tù Phú Quốc. Khi bước chân lên mảnh đất tự do, cơ thể tôi chỉ còn da bọc xương, chi chít những vết sẹo do đòn tra tấn, đinh đóng vào gối, điện giật vào tai.Tôi trở về quê hương Quảng Bình vào một buổi chiều tà. Ngôi nhà tranh cũ của gia đình đã bị bom Mỹ đánh sập, chỉ còn lại gian bếp nhỏ dựng tạm bằng vách đất bên rặng duối. Tôi đẩy cửa bước vào, thấy một người phụ nữ tóc bạc trắng, lưng còng rạp đang ngồi nhóm bếp củi khói bay nghi ngút. Đó là mẹ tôi.Mẹ nhìn thấy tôi, đôi mắt mờ đục nhìn trân trân một hồi lâu rồi chiếc gáo dừa trên tay rơi bộp xuống đất vuông vức. Mẹ chạy đến, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy chạm vào những vết sẹo trên khuôn mặt tôi, rồi ôm chầm lấy tôi khóc không thành tiếng. Mẹ bảo: 'Tâm ơi... làng người ta đồn con chết ở ngoài đảo rồi... Mẹ lập bàn thờ con ba năm nay rồi con ơi...' .Tôi nhìn lên góc nhà, thấy tấm ảnh thời học sinh của mình đặt sau bát hương nguội lạnh. Tôi ôm lấy mẹ, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Giọt nước mắt của ngày đoàn tụ muộn màng sau những mùa hoa lửa tàn khốc ấy là minh chứng cho sự sống mãnh liệt, cho ngày chiến thắng vinh quang của một thế hệ đã hiến dâng tất cả cho Tổ quốc kính yêu."



