Bài viết

Giọt nước trong biển cả chiến thắng

Nghệ An17/08/2026Xã Sơn Tịnh (Đoàn xã Sơn Tịnh)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Võ Trọng Phi ở phường Tân An (TP. Buôn Ma Thuột) vẫn rất nhanh nhẹn, giọng nói hào sảng. Nhắc đến Điện Biên Phủ, ông như sôi nổi hẳn lên, kể lại rành rọt từng ngày tháng, mốc sự kiện trong những trận đánh mình đã tham gia.

Ông Võ Trọng Phi

Ông Võ Trọng Phi

 “Cuối năm 1953, sau trận đánh Xiêng Khoảng ở Thượng Lào, đơn vị tôi (Đại đội 54, Tiểu đoàn 418, Trung đoàn 57, Sư đoàn 304) về Thanh Hóa để chỉnh huấn chính trị, chuẩn bị tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ - khi đó chỉ được biết với bí danh Trần Đình. Đầu năm 1954, sau khi ăn Tết Nguyên đán ở Phú Thọ, chúng tôi được chở bằng ô tô thẳng tiến đến Điện Biên Phủ. Bước vào chiến dịch với không khí khẩn trương, bí mật, Đại đội Bộ binh chúng tôi được điều đến khu B ở Hồng Cúm thực hiện theo phương án của cấp trên là “đánh nhanh - thắng nhanh” rồi chuyển sang “đánh chắc - tiến chắc”. Thời gian đầu, ban ngày chúng tôi rút vào rừng, ban đêm đào giao thông hào; từ nằm sấp để đào, đào được sâu hơn thì bắt đầu quỳ xuống để đào, rồi tiếp đó là có thể đứng đào được… Qua mỗi ngày, các đường hào lại kéo dài thêm; cứ thế lấn dần, tiến về phía đồn địch. Có những hôm quân Pháp đưa máy bay thả dù tiếp tế, chúng tôi phục kích sẵn đoạt các dù tiếp tế, một mặt làm giảm tiếp tế của quân địch, mặt khác để cải thiện bữa ăn hằng ngày và tăng cường đạn dược cho quân ta… Càng vào giai đoạn cuối của chiến dịch, không khí càng khẩn trương, quyết liệt hơn. Khi đơn vị chúng tôi đánh chiếm được đồn C, anh em chiến sĩ vào hầm nhìn thấy súng đạn quân địch để lại khi bỏ chạy thì phấn khởi, vui sướng lắm. Chúng tôi dùng súng đại liên của chúng bắn mấy phát chỉ thiên mừng thắng lợi. Địch rút chạy, đơn vị chúng tôi được lệnh truy kích, phối hợp cùng với các đơn vị khác bắt hết tàn quân địch. Đó là những ngày tháng hào hùng nhưng cũng rất ác liệt và nhiều hy sinh, mất mát. Tiểu đội tôi từ Thanh Hóa lên Điện Biên Phủ là 14 người, trải qua chiến đấu hy sinh gần hết, chỉ còn lại 4 người…”.

Những kỷ niệm, hình ảnh của một thời hào hùng như ùa về trong ký ức của ông. Đó là những lần kéo pháo vào, kéo pháo ra, rồi lại kéo pháo vào đổ bao mồ hôi trước trận đánh; là 29 ngày đào hầm, giao thông hào trên trận địa; là những nắm cơm nếp của đồng bào cưu mang ròng rã hơn 1 tháng trời trước khi có gạo ở miền xuôi đưa lên; là sự hy sinh anh dũng của bao đồng đội… Sau chiến dịch Điện Biên Phủ, với những đóng góp của mình, từ một chiến sĩ tiểu đội bộ binh, ông được thăng cấp lên Tiểu đội trưởng. Ông khiêm tốn nói: “Tôi chỉ là một giọt nước nhỏ trong biển cả góp phần làm nên Chiến thắng Điện Biên Phủ. Đây là chiến thắng của cả nước, của sự đoàn kết toàn dân, trên mọi mặt trận cùng chia lửa với chiến trường…”.

Vốn là con nhà nghèo không một tấc đất cắm dùi ở vùng quê của xã Hưng Xá, huyện Hưng Nguyên (tỉnh Nghệ An), ông Võ Trọng Phí xung phong tham gia vào quân đội năm 1951. Được điều về Sư đoàn 304 tham gia các chiến dịch đường 6 Hòa Bình, chiến dịch Thu – Đông 1952 ở Nam Định, tiến sang Thượng Lào đánh Xiêng Khoảng, rồi tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ khi mới đôi mươi – lứa tuổi thanh xuân, tràn trề nhựa sống và hừng hực khí thế, với ông, những chiến trường đã từng góp mặt, những niềm vui của tháng ngày sống trong quân ngũ, những mất mát, hy sinh… đều là những kỷ niệm được ông nâng niu, trân trọng suốt cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn