Giọt Sữa Giữa Hai Trận Tuyến
Vào mùa hè năm 1972 tại Quảng Trị, Lợi - một chiến sĩ giải phóng - phát hiện một em bé chưa đầy một tuổi đang khóc bên cạnh người mẹ đã mất trong một ngôi nhà đổ nát. Đúng lúc đó, một người lính đối phương cũng bò vào ngôi nhà này để ẩn nấp. Sau giây phút chĩa súng vào nhau căng thẳng, cả hai đã buông súng trước tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ. Người lính đối phương tự nguyện nhường lại hộp sữa đặc duy nhất của mình, còn Lợi đục hộp sữa và bế em bé lên cho ăn. Giữa bão lửa chiến tranh tàn khốc, h
Mùa hè năm 1972, trận chiến giành giật từng ngôi nhà, góc phố ở Quảng Trị bước vào giai đoạn đẫm máu nhất. Cả thị xã chìm trong gạch vụn, bụi xi măng và khói súng đặc quánh.
Lợi - một người lính giải phóng - đang ôm súng chốt chặn trong một ngôi nhà đổ nát bỗng nghe thấy tiếng khóc thút thít rất nhỏ phát ra từ hầm tối của ngôi nhà đối diện. Khi anh bò sang thám thính, đập vào mắt Lợi là cảnh tượng đau lòng: Một người phụ nữ đã trúng đạn lạc nằm bất động trên nền đất. Bên cạnh chị là một đứa bé chưa đầy một tuổi đang rúc vào ngực mẹ quấy khóc vì đói.Lợi bàng hoàng buông súng. Đứa trẻ này không có tội tình gì với cuộc chiến cả. Anh lục lọi ba lô, nhưng lương khô và bi-đông nước đã cạn kiệt từ hôm qua.Bất chợt, từ góc tường đổ nát phía sau lưng Lợi vang lên tiếng lên đạn lách cách. Lợi giật mình quay lại. Một người lính đối phương cũng vừa bò vào căn nhà này từ hướng ngược lại để tìm chỗ ẩn nấp.Bốn mắt nhìn nhau tóe lửa. Cả hai cùng chĩa họng súng đen ngòm về phía đối phương. Nhưng đúng lúc đó, đứa bé lại khóc thét lên dữ dội.Hai người lính cùng khựng lại. Ánh mắt thù hận dồn nén bỗng chốc dịu xuống khi họ cùng nhìn về phía đứa trẻ sơ sinh đang đói khát bơ vơ.Người lính đối phương tháo ba lô, run rẩy lấy ra một hộp sữa đặc nhỏ còn nguyên vẹn. Anh ta đặt hộp sữa lên một viên gạch nhô ra giữa khoảng cách của hai người, rồi khẽ đẩy chiếc kìm nhỏ của mình về phía Lợi như muốn nói: "Anh đục hộp sữa cho nó uống đi".Lợi hiểu ý. Anh hạ súng, bò tới cầm lấy hộp sữa, dùng kìm đục lỗ rồi bế đứa bé lên, cẩn thận chấm từng giọt sữa nhỏ vào môi em. Đứa bé dần nín khóc, tham lam mút mát những giọt sữa ngọt ngào.Hai người lính thuộc hai chiến tuyến ngồi cách nhau chưa đầy ba mét, cùng lặng im nhìn đứa trẻ ăn sữa. Không súng đạn, không ranh giới, trong căn nhà đổ nát ấy chỉ còn lại ba con người đang nương tựa vào nhau để níu giữ phần nhân tính.Sau khi đứa trẻ ngủ thiếp đi, tiếng pháo kích rộ lên dữ dội báo hiệu một đợt tấn công mới bắt đầu. Lợi đặt đứa bé nằm yên trong góc an toàn. Anh nhìn sang người lính bên kia, khẽ gật đầu chào. Người lính kia cũng đưa tay lên vành mũ chào lại rồi lết ra cửa sau. Họ lặng lẽ quay về chiến tuyến của mình, nhưng trong lòng họ đều biết, họ vừa cùng nhau chiến thắng sự tàn bạo của chiến tranh.



