Bài viết

GIỌT SỮA MẸ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG KHỐC LIỆT

Lào Cai08/06/2026Mai Tuấn Anh (Phong Dụ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

GIỌT SỮA MẸ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG KHỐC LIỆT

Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Đào (Cựu nữ giao liên, Quân khu 5)

"Năm 1972, chiến trường Quảng Nam - Đà Nẵng bước vào giai đoạn giằng co khốc liệt. Tôi lúc đó là bà mẹ trẻ có con nhỏ mới sáu tháng tuổi. Vì nhiệm vụ cách mạng giao phó, tôi đành phải gửi con cho mẹ già ở vùng sâu, còn mình thì khoác ba lô lên đường làm giao liên dẫn quân bí mật.

Có những chuyến đi ròng rã suốt một tuần liền trong rừng sâu, nỗi nhớ con cồn cào và những cơn đau tức sữa hành hạ tôi đến phát khóc. Mỗi lần như vậy, tôi lại lén ra bờ suối, vắt những dòng sữa mẹ ngọt ngào trào ra vào lòng bàn tay rồi để dòng nước suối cuốn đi, lòng quặn thắt nghĩ về đứa con thơ khát sữa ở quê nhà.

Một lần, tôi dẫn một tiểu đội tân binh vừa từ miền Bắc vào tăng cường. Các chiến sĩ còn rất trẻ, nhiều em bị sốt rét, môi khô khốc, nứt nẻ vì thiếu nước và suy nhược nghiêm trọng. Có một chiến sĩ tên Tuấn, quê Bắc Ninh, vì sốt cao quá nên lịm đi, miệng thều thào gọi: 'Mẹ ơi, con khát... Mẹ ơi...'.

Nhìn Tuấn nằm thoi thóp, tuổi chỉ bằng em trai mình, bản năng của một người mẹ trong tôi trỗi dậy. Không một chút ngần ngại, tôi bảo các anh em khác quay mặt đi, rồi vắt sữa của chính mình vào chiếc ca nhôm nhỏ, pha thêm chút nước ấm rồi bón từng thìa sữa cho Tuấn.

Dòng sữa mẹ ấm nóng, ngọt ngào của người con gái đất Quảng đã giúp Tuấn tỉnh lại sau cơn mê sảng. Sau này, Tuấn sống sót qua chiến tranh và nhận tôi làm chị nuôi. Tình mẫu tử, tình đồng chí thời hoa lửa ấy thiêng liêng và vượt qua mọi ranh giới thông thường, trở thành sức mạnh cứu rỗi chúng tôi qua cái chết."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn