Giọt sữa nghĩa tình bên chiến hào
Giọt sữa nghĩa tình bên chiến hào
Vinh và đồng đội hành quân qua một vùng đất vừa bị rải thảm bom B-52 ở vĩ tuyến 17. Xóm làng trơ trụi, những rặng tre xơ xác nát vụn. Giữa đống đổ nát của một căn hầm bị sập, tai Vinh bỗng lùng bùng bởi một tiếng khóc ngằn ngặt.
Anh và mấy anh em vội vã dùng tay không bới đất đá. Dưới hầm là một người mẹ trẻ đã hy sinh, nhưng thân hình chị vẫn còng lưng che chở cho đứa con nhỏ chưa đầy một tuổi đang khát sữa.
Đưa đứa bé lên khỏi hầm, cả tiểu đội nam lính trẻ cuống cuồng. Giữa chiến trường đào đâu ra sữa lúc này? Vinh sực nhớ ra trong ba lô của mình có một hộp sữa đặc hộ thân – tiêu chuẩn của thương binh nặng mà anh được phát khi rời viện quân y. Anh lấy chiếc ca ních, nhóm một chút củi khô dưới chiến hào để đun nước nóng, cẩn thận pha một ca sữa ấm.
Vì không có bình sữa, Vinh dùng một chiếc lá bàng sạch, cuốn lại thành hình chiếc phễu nhỏ, nhỏ từng giọt sữa ấm vào khuôn miệng đang khát của đứa trẻ. Đứa bé bú chùn chụt, rồi ngoan ngoãn ngủ thiếp đi trong vòng tay thô ráp của người lính trẻ. Sáng hôm sau, họ bàn giao đứa bé lại cho ban dân y địa phương. Bước tiếp vào trận đánh, lòng Vinh nhẹ tênh vì biết mình vừa cứu sống một mầm xanh của đất nước.



