Bài viết

Giọt sữa nơi trận địa pháo cao xạ

Lào Cai31/05/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giọt sữa nơi trận địa pháo cao xạ

Người kể: Bà Nguyễn Thị Tuyết (Cựu nữ dân công hỏa tuyến, quê Nghệ An)Năm 1972, khi giặc Mỹ điên cuồng dùng không quân đánh phá miền Bắc, quê hương Nghệ An của tôi trở thành một trong những trọng điểm bắn phá khốc liệt nhất. Ngày đó, tôi mới sinh con đầu lòng được vỏn vẹn sáu tháng. Nghe tiếng gọi của Tổ quốc, phụ nữ nông thôn chúng tôi vừa tăng gia sản xuất, vừa tham gia dân công hỏa tuyến, tiếp đạn, tải thương cho các trận địa pháo cao xạ bảo vệ bầu trời quê hương.Tôi nhớ đó là một ngày giữa mùa hè đỏ lửa, cái nắng miền Trung như thiêu như đốt kết hợp với hơi nóng của đạn pháo khiến không khí trên mâm pháo cao xạ của Trung đội nữ pháo binh Lam Hồng ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Máy bay Mỹ hết tốp này đến tốp khác lao xuống cắt bom, tiếng pháo của ta bắn trả dồn dập, đanh gọn. Tôi cùng các chị em trong đội dân công gùi những hòm đạn nặng gần ba mươi ký chạy băng qua những bờ ruộng đầy mảnh bom để kịp tiếp đạn cho các nữ pháo thủ.Đến khoảng ba giờ chiều, sau một đợt đánh trả dữ dội, máy bay địch tạm rút lui để chuẩn bị cho đợt tấn công mới. Tôi chạy lên mâm pháo thì thấy các cô gái pháo thủ ai nấy mặt mũi đen sạm vì khói súng, môi nứt nẻ, chảy cả máu vì khát nước và kiệt sức. Thùng nước uống mang theo đã bị mảnh bom đánh trúng, chảy sạch sành sanh từ bao giờ. Nhìn thấy em Hoa, pháo thủ số 3, mới mười bảy tuổi, đang ngất lịm đi trên tay đồng đội vì khát và kiệt sức, lòng tôi thắt lại. Ở nhà, đứa con thơ của tôi chắc cũng đang khát sữa khóc ròng. Lúc đó, ngực tôi sữa về căng tức, đau buốt. Không một chút ngần ngại, tôi vứt hòm đạn xuống, chạy lại gần Hoa, đỡ đầu em lên và vắt những giọt sữa mẹ ngọt ngào, ấm nóng của mình vào chiếc ca nhôm hoen rỉ, rồi đổ từng chút một vào khuôn miệng khô khốc của em.Những giọt sữa thanh khiết từ tình mẫu tử, tình đồng bào giữa chiến trường bom đạn ấy đã giúp Hoa tỉnh lại. Em mở mắt, nhìn tôi ngơ ngác rồi òa khóc: "Chị ơi, sữa ngọt quá, em sống rồi!". Những chị em xung quanh chứng kiến cảnh tượng ấy đều không cầm được nước mắt. Ngay sau đó, còi báo động lại vang lên, Hoa lại lao vào vị trí chiến đấu, tay ôm chặt lấy bệ pháo, mắt hướng thẳng lên bầu trời. Trận chiến ấy, chúng tôi đã bắn rơi một máy bay phản lực của Mỹ. Đối với tôi, giọt sữa nuôi con ngày ấy được chia sẻ nơi trận địa pháo không chỉ cứu sống một người đồng chí, mà nó còn là biểu tượng của sự sống bất diệt, sinh sôi ngay giữa cái chết cận kề.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn