Giọt sữa rừng giữa chiến khu lộng gió
Giọt sữa rừng giữa chiến khu lộng gió
Nhân chứng kể: Bà Trương Thị Kính (Cựu nữ hộ sinh Chiến khu Đ, miền Đông Nam Bộ)
"Năm 1970, chiến trường miền Đông bước vào giai đoạn ác liệt nhất, đói nghèo và bệnh tật bủa vây chiến khu. Nhiệm vụ của tôi là chăm sóc sức khỏe cho các sản phụ là giao liên, cán bộ nằm vùng sinh con tại trạm y tế dã chiến nửa chìm dưới lòng đất. Sợ nhất là những trận càn 'bóc vỏ trái đất' của giặc, chúng tôi phải vừa ôm sản phụ, vừa bế những đứa trẻ đỏ hỏn di tản xuyên rừng đêm.
Có một sản phụ tên Hòa, sau khi sinh con được ba ngày thì trạm bị trúng bom bi. Chị Hòa bị thương nặng rồi trút hơi thở cuối cùng, để lại đứa con trai khóc ngặt nghèo vì khát sữa. Bản thân tôi lúc đó chưa lập gia đình, lấy đâu ra sữa cho bé. Gạo sấy cũng hết, tôi chỉ biết nhìn đứa trẻ lịm dần đi trong tay mà nước mắt chảy ròng ròng. Không cam lòng nhìn con của đồng đội chết đói, tôi sực nhớ đến lời các cụ già người Chơ-ro chỉ: rừng có cây vú sữa đất, hay còn gọi là cây bún rừng, cho mủ trắng lành tính.
Tôi đốt đuốc, một mình băng qua những gốc cây cháy sém rình rập đầy mìn râu để tìm loại cây ấy. Tôi khía vỏ cây, hứng từng giọt mủ trắng ngần, mang về hòa với chút nước ấm và đường tán còn sót lại trong túi thuốc. Tôi nếm thử thấy có vị ngọt thanh liền nhỏ từng giọt vào miệng đứa bé. Kỳ lạ thay, thằng bé mút chùn chụt rồi ngủ thiếp đi. Suốt nửa tháng trời di tản sau đó, 'giọt sữa rừng' ấy đã nuôi sống sinh linh nhỏ bé đó. Ngày nay, mỗi lần nhìn thấy những đứa trẻ khỏe mạnh đùa vui trong hòa bình, tôi lại nhớ về mùi mủ cây rừng thanh khiết trong đêm tối Trường Sơn năm nào."



