GIỮ BÍ MẬT CHO BỘ ĐỘI, NGƯỜI LÍNH ĐỖ VĂN CƯỜNG
GIỮ BÍ MẬT CHO BỘ ĐỘI, NGƯỜI LÍNH ĐỖ VĂN CƯỜNG
Đỗ Văn Cường, sinh năm 1935, lớn lên giữa những năm tháng đất nước chia cắt. Đến ngày 10/7/1967, khi đã bước vào tuổi 32, ông lên đường nhập ngũ theo lệnh tổng động viên, đứng vào hàng ngũ những người con từ 18 đến 45 tuổi sẵn sàng “đi chống Mỹ cứu nước”. Từ đây, cuộc đời ông bước sang một trang mới – trang đời của người lính chiến trường miền Nam đầy gian khổ và kiên cường.
Những năm tháng ở chiến trường miền Nam
Ông Cường tham gia chiến đấu liên tục hơn 6 năm ở chiến trường ác liệt nhất. Trên các tuyến rừng núi, bom đạn rình rập từng ngày, người lính phải đối mặt không chỉ với quân thù mà còn với đói khát và bệnh tật.
Ông kể lại: mỗi ngày chỉ được 3 ca nước, cả uống và sinh hoạt. Năm ngày mới được tắm một lần, mỗi lần chỉ được 3 ca nước. Nếu liều mình đi tắm ngoài suối thì địch bắn chết ngay. Vì thế, người lính phải chắt chiu từng giọt nước như chắt chiu hơi thở của chính mình.
Trong hoàn cảnh khốc liệt ấy, tình đồng chí, đồng đội lại càng trở nên thiêng liêng. Họ chia nhau từng miếng cơm, từng ca nước, động viên nhau cố gắng sống – và chiến đấu.
Bị địch bắt và những tháng ngày tù đày
Trong một trận đánh dữ dội, ông Cường bị thương nặng. Đồng đội tưởng ông đã hi sinh. Đến khi mở mắt ra, ông thấy ánh điện chói lòa trong căn phòng giam, quần áo ướt đẫm máu, thân thể đau nhức vì vết thương chưa kịp băng bó.
Ông bị địch giam trong xà lim, nơi giam giữ những người bị đánh giá nguy hiểm. Ở đó có một sĩ quan địch trực tiếp quản lý. Trước khi bị bắt, ông được đồng chí trong đơn vị dặn dò:
“Có chuyện gì cũng phải giữ bí mật cho đơn vị.”
Và ông đã giữ trọn lời dặn ấy, suốt một năm tù đày đầy tra tấn, thiếu thốn và đe dọa tính mạng.
Dù vậy, trong tù, tinh thần người chiến sĩ cách mạng không hề bị khuất phục. Những người đồng hương, đồng đội nương tựa vào nhau để cùng vượt qua. Ông Đỗ Văn Cường được mọi người tín nhiệm bầu làm Hội trưởng Hội đồng hương Chí Linh – Hải Dương ngay trong chốn lao tù, để động viên nhau sống, giữ vững khí tiết, chờ ngày được trở về.
Tình đồng đội – còn lại chỉ 5 người
Chiến tranh đi qua, để lại những mất mát không thể đong đếm. Những người từng cùng ông chia sẻ từng hạt muối, từng giọt nước nơi chiến trường, hầu hết đã không còn.
Đến hôm nay, như lời ông xúc động kể lại:
“Đồng đội tôi đã chết hết, chỉ còn 5 người.”
Đó không chỉ là con số, mà là cả một phần máu thịt, là ký ức của những năm tháng hào hùng nhưng đầy mất mát của thế hệ đã hiến dâng tuổi trẻ cho đất nước.
Lời kết
Cuộc đời người lính Đỗ Văn Cường là minh chứng cho tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của dân tộc Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Từ chiến hào khốc liệt đến xà lim tăm tối, từ những ngày chỉ có ba ca nước sống qua ngày đến những lần cận kề cái chết, ông vẫn giữ trọn phẩm chất của người chiến sĩ Cách mạng:
Kiên cường – bất khuất – thủy chung – nghĩa tình.
Những câu chuyện như của ông Cường sẽ mãi là ngọn lửa truyền lại cho thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình và tri ân những người đã ngã xuống cũng như những người may mắn trở về.



