Giữ bí mật trước giờ nổ súng
Những ngày trước giờ nổ súng ở Điện Biên Phủ năm 1954, điều chúng tôi được nhắc đi nhắc lại nhiều nhất là giữ bí mật.

Những ngày trước giờ nổ súng ở Điện Biên Phủ năm 1954, điều chúng tôi được nhắc đi nhắc lại nhiều nhất là giữ bí mật.
Sau những ngày chuẩn bị vất vả, các đơn vị đã vào vị trí. Ai cũng hiểu rằng thời điểm quan trọng đang đến gần. Nhưng càng gần giờ hành động, chúng tôi càng phải bình tĩnh và cẩn trọng.
Buổi tối, cán bộ tập trung anh em và nhắc:
— Mọi người thực hiện nghiêm kỷ luật. Không tự ý đi lại. Không để lộ vị trí. Những việc cần biết thì chỉ trao đổi trong phạm vi nhiệm vụ.
Chúng tôi đồng thanh:
— Rõ!
Từ hôm đó, không khí trong đơn vị trở nên yên lặng hơn.
Những cuộc trò chuyện cũng nhỏ đi.
Mỗi người đều ý thức rằng một sơ suất nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến nhiệm vụ chung.
Tôi nhớ một buổi chiều, có người đồng đội hỏi:
— Bao giờ bắt đầu?
Người cán bộ chỉ mỉm cười:
— Khi có lệnh.
Không ai hỏi thêm.
Chúng tôi hiểu rằng có những điều chưa đến lúc được biết.
Đêm xuống, mọi người tranh thủ nghỉ ngơi và kiểm tra lại công việc của mình. Không có những tiếng nói chuyện ồn ào như trước. Ai cũng cố gắng giữ cho sinh hoạt diễn ra bình thường nhất có thể.
Một chiến sĩ trẻ ngồi bên cạnh tôi nói nhỏ:
— Chưa bao giờ tôi thấy một đêm yên lặng đến thế.
Tôi đáp:
— Yên lặng để chuẩn bị cho một ngày rất quan trọng.
Anh gật đầu.
Chúng tôi cùng nhìn về phía những dãy núi trong bóng tối.
Trong lòng ai cũng có hồi hộp.
Nhưng trên hết là sự quyết tâm.
Sáng hôm sau, cán bộ lại kiểm tra tình hình. Mọi người thực hiện đúng phần việc được giao.
Không ai tự ý thay đổi vị trí.
Không ai nói chuyện về những điều không cần thiết.
Mệnh lệnh được truyền đạt theo hệ thống.
Người nhận lệnh truyền lại đúng nội dung cho người có trách nhiệm.
Tất cả đều hiểu:
Giữ bí mật cũng là một phần của nhiệm vụ.
Những ngày ấy, chúng tôi không chỉ học cách chiến đấu mà còn học cách kiên nhẫn chờ đợi.
Có lúc tưởng như giờ nổ súng đã đến, nhưng rồi vẫn phải tiếp tục chờ.
Chính trong những lúc ấy, bản lĩnh của người lính được thử thách.
Không nóng vội.
Không chủ quan.
Không để cảm xúc vượt lên trên kỷ luật.
Cuối cùng, giờ hành động cũng đến.
Khi nhận được mệnh lệnh, mọi người nhanh chóng vào vị trí.
Tôi nhìn những đồng đội xung quanh.
Không ai nói gì.
Chỉ một ánh mắt cũng đủ hiểu nhau.
Chúng tôi đã chờ đợi khoảnh khắc ấy bằng tất cả sự kiên trì và trách nhiệm.
Sau này, khi chiến dịch kết thúc, tôi mới càng hiểu giá trị của những ngày giữ bí mật trước giờ nổ súng.
Chiến thắng không chỉ được tạo nên trong những giờ phút quyết định.
Nó còn được chuẩn bị từ những ngày âm thầm, khi mỗi người biết giữ kỷ luật, giữ bình tĩnh và đặt nhiệm vụ chung lên trên sự tò mò của cá nhân.


