Cựu chiến binh

GIỮ BIỂN TRONG NHỮNG NGÀY SÓNG LẶNG MÀ KHÔNG YÊN

Sau năm 1975, khi đất nước vừa thống nhất, biển trời Tổ quốc vẫn chưa thật sự yên bình. Trong những năm tháng ấy, bác Nguyễn Văn Phơn, người lính Hải quân thuộc Hải đội 7 – Lữ đoàn 170, đã âm thầm làm nhiệm vụ tham mưu, bảo vệ chủ quyền vùng biển phía Nam. Thời hoa lửa của bác không vang tiếng súng lớn, nhưng luôn căng mình giữa sóng gió và trách nhiệm nặng nề.

Thanh Hóa21/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhập ngũ năm 1975, bác Nguyễn Văn Phơn rời thôn Phúc Thọ, mang theo tuổi mười tám và ước vọng được góp sức giữ gìn Tổ quốc trong những ngày đầu hòa bình. Sau huấn luyện, bác được điều động về lực lượng Hải quân, công tác tại Hải đội 7 – Lữ đoàn 170, đảm nhiệm cương vị Trợ lý Tham mưu, cấp bậc Thượng úy.

Người viết hình dung những con tàu nhỏ lặng lẽ rẽ sóng, ngày đêm tuần tra vùng biển ven bờ Cà Mau – Phú Quốc, nơi ranh giới bình yên và bất trắc luôn rất mong manh. Công việc của bác Phơn không trực tiếp cầm súng, nhưng gắn với bản đồ hải trình, kế hoạch trực chiến, báo cáo tình hình và bảo đảm thông tin thông suốt cho chỉ huy.

Bác kể lại, giọng chậm rãi:

“Làm tham mưu là phải nắm chắc tình hình. Chỉ cần sai một tọa độ là anh em ngoài biển gặp nguy hiểm.”

Có những chuyến trực biển kéo dài nhiều ngày, tàu gặp sóng lớn, lắc mạnh khiến ai nấy mệt lả. Bữa cơm trên tàu chỉ có cơm khô, cá mặn, ăn vội trong tiếng máy nổ và mùi dầu diesel nồng nặc. “Ăn cho no để còn làm việc, chứ không ai kén chọn gì. Ngoài kia là biển của mình, mình phải giữ,” bác Phơn nhớ lại.

Một kỷ niệm khiến bác không bao giờ quên là một đêm trực canh cuối năm. Biển tối đen, gió mạnh, sóng đập liên hồi vào mạn tàu. Trong khoang chỉ huy, bác cùng anh em căng mắt theo dõi tín hiệu, sẵn sàng xử lý mọi tình huống bất thường. “Đêm đó ai cũng căng như dây đàn. Không ai nói với ai câu nào, nhưng ai cũng hiểu: mình đang giữ biển cho đất nước.”

Có những lúc căng thẳng kéo dài, anh em chỉ động viên nhau bằng ánh mắt, bằng một chén nước nóng chuyền tay. Tình đồng đội nơi biển khơi hình thành lặng lẽ, bền chặt qua những đêm sóng gió và những ca trực không ngủ.

Người viết cảm nhận rõ, thời hoa lửa của người lính Hải quân không chỉ nằm ở chiến đấu, mà ở sự tỉnh táo, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm tuyệt đối trong từng giờ trực.

Năm 1986, bác Nguyễn Văn Phơn hoàn thành nhiệm vụ, xuất ngũ trở về quê hương. Rời con tàu quen thuộc, rời biển cả mặn mòi, bác mang theo tác phong của người lính Hải quân: chuẩn mực, điềm tĩnh và trách nhiệm. “Biển bây giờ yên hơn rồi, nhưng nghĩ lại vẫn thấy tự hào vì mình đã từng đứng trong hàng ngũ giữ biển,” bác nói, ánh mắt xa xăm.

Thời gian trôi đi, sóng biển ngày nào đã lắng, nhưng trong ký ức của bác Nguyễn Văn Phơn, những năm tháng hoa lửa trên biển vẫn còn nguyên vẹn – như một phần đời lặng thầm mà kiêu hãnh của người lính Hải quân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn