Cựu chiến binh

GIỮ CĂN CỨ – GIỮ DÂN TRONG LỬA ĐẠN

Trong những năm cao điểm của cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ, cựu chiến binh Phạm Đình Chủ từng trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ căn cứ cách mạng tại chiến trường miền Đông Nam Bộ. Công tác trong đơn vị bảo vệ căn cứ thuộc Bộ Tư lệnh Trường Sơn, bác không chỉ cầm súng chiến đấu mà còn tham gia cứu giúp nhân dân trong những đợt bom đạn ác liệt. Đó là giai đoạn thử thách ý chí, lòng dũng cảm và tinh thần vì nhân dân của người lính. Những ký ức ấy đến nay vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí bác.

Thanh Hóa25/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi kể về những lần trực tiếp chiến đấu, bác Phạm Đình Chử không giấu được sự xúc động. Bác nói chậm rãi:
“Có những lúc, nếu mình lùi một bước thì căn cứ mất, dân bị vạ lây.”

Khoảng năm 1974–1975, bác được điều động về Đơn vị bảo vệ căn cứ chiến trường thuộc Bộ Tư lệnh Trường Sơn, giữ chức vụ chiến sĩ chiến đấu, cấp bậc Hạ sĩ 2. Đơn vị của bác đóng quân tại căn cứ cách mạng trong rừng sâu thuộc khu vực Bến Cát – Dầu Tiếng, nơi vừa là nơi đứng chân của bộ đội, vừa là chỗ trú ẩn của nhiều hộ dân địa phương.

Nhiệm vụ của bác là cùng đồng đội tổ chức chốt gác, tuần tra và sẵn sàng chiến đấu khi địch càn quét. Địch thường xuyên tổ chức các đợt hành quân lớn, kết hợp pháo kích và không kích nhằm tiêu diệt căn cứ. Bác nhớ lại:
“Có đợt địch càn suốt mấy ngày liền, bom nổ dồn dập, rừng bị xới tung, anh em phải bám hầm mà giữ trận địa.”

Một kỷ niệm mà bác không bao giờ quên là lần căn cứ bị bom đánh trúng khu vực gần nơi dân trú ẩn. Nghe tiếng trẻ con khóc giữa khói bụi, bác cùng một đồng đội lập tức lao ra, đưa người dân xuống hầm an toàn. “Lúc đó bom còn nổ quanh, nhưng thấy dân hoảng loạn thì không kịp nghĩ nhiều,” bác kể. Bác bế một em nhỏ, dẫn theo mấy người già băng qua đoạn rừng đang cháy sém vì bom napalm.

Ngay sau đó, đơn vị của bác phải tổ chức phản kích, đẩy lùi mũi tiến công của địch để bảo vệ căn cứ. Trận chiến kéo dài nhiều giờ, đạn dược hạn chế, nhưng tinh thần của anh em rất cao. “Ai cũng hiểu, sau lưng mình là dân, là căn cứ, không thể để mất,” bác nói.

Sau đợt chiến đấu đó, căn cứ được giữ vững, nhân dân an toàn. Nhiều người dân địa phương đã coi bộ đội như người thân ruột thịt. “Có bà con đem nắm cơm, trái bắp đến cho anh em, dù họ cũng chẳng dư dả gì,” bác nhớ lại, giọng ấm lên.

Với tinh thần dũng cảm trong chiến đấu, ý thức bảo vệ căn cứ và giúp đỡ nhân dân trong vùng bom đạn, bác được đơn vị đề nghị và trao Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Ba. Đối với bác, phần thưởng ấy không chỉ ghi nhận chiến công, mà còn là minh chứng cho tình quân dân keo sơn trong chiến tranh.

Năm 1984, khi rời quân ngũ trở về thôn Dư Khánh, bác mang theo ký ức về những ngày giữ căn cứ, cứu dân giữa lửa đạn. Bác từng nói một câu rất giản dị:
“Làm lính Cụ Hồ là vậy, đánh giặc để dân được sống yên.”

Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Đình Chử là hình ảnh tiêu biểu của người lính trong Thời hoa lửa – sẵn sàng chiến đấu, hy sinh và bảo vệ nhân dân bằng tất cả trách nhiệm và tình người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn