Cựu chiến binh

GIỮ CẦU ĐẾN VIÊN ĐẠN CUỐI

Lào Cai16/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

GIỮ CẦU ĐẾN VIÊN ĐẠN CUỐI

Cây cầu gỗ bắc qua con suối sâu chỉ rộng chưa đầy hai mét, nhưng đó là con đường duy nhất nối đơn vị với tuyến rút lui phía sau. Nếu cây cầu mất, toàn bộ lực lượng phía trước sẽ bị cắt rời, rơi vào thế bị bao vây.

Chiều hôm ấy, chỉ huy gọi Ma Văn Ván cùng hai đồng đội lên nhận nhiệm vụ giữ cầu trong bốn mươi tám giờ, chờ cho các mũi khác rút an toàn. Lệnh ngắn gọn, không giải thích nhiều. Ai cũng hiểu: đây là nhiệm vụ chặn hậu.

Ma Văn Ván nhìn cây cầu lần cuối trước khi anh em tản ra chuẩn bị. Cầu gỗ đã cũ, nhiều tấm ván mòn nhẵn vì mưa rừng và bước chân bộ đội. Nước suối phía dưới chảy xiết, va vào đá tạo thành những tiếng ùng ục lạnh lẽo.

Đêm đầu tiên trôi qua trong im lặng căng thẳng. Ba người thay nhau gác. Ma Văn Ván tranh thủ gài mìn tự tạo vào hai đầu cầu, dùng những quả lựu đạn buộc dây thép, ngụy trang dưới lớp lá mục. Đạn dược không nhiều, mỗi người chỉ có vài băng đạn và một khẩu súng trường.

Rạng sáng ngày thứ hai, tiếng pháo địch bắt đầu dội xuống. Những cột nước bắn tung lên từ lòng suối. Đạn cối nổ sát mép rừng. Địch đã phát hiện cây cầu.

Chúng tiến từng tốp nhỏ, vừa bắn vừa dò. Ma Văn Ván ra hiệu cho hai đồng đội giữ im lặng, chỉ bắn khi mục tiêu thật rõ. Phát súng đầu tiên của anh hạ gục tên đi đầu ngay giữa cầu. Quả mìn nổ chậm phát huy tác dụng, buộc địch phải dừng lại.

Nhưng địch đông và có hỏa lực mạnh. Đến trưa, một đồng đội bị mảnh pháo găm vào đùi, máu chảy nhiều. Người còn lại trúng đạn sượt vai, cánh tay gần như không còn sức.

Ma Văn Ván nhìn tình hình rồi quyết định rất nhanh. Anh gọi người bị thương nhẹ lại, trao túi tài liệu và bản đồ:
“Cậu rút theo suối, báo cho đơn vị. Cầu còn, mọi người còn đường về.”

Người đồng đội do dự, nhưng trước ánh mắt kiên quyết của anh, cuối cùng cũng quay đi. Chỉ còn lại Ma Văn Ván và người bị thương nặng. Anh dìu đồng đội vào hốc đá, băng bó tạm rồi quay lại vị trí.

Buổi chiều, địch tổ chức tấn công mạnh. Đạn pháo làm một phần cầu sập xuống, nhưng vẫn còn lối đi hẹp. Ma Văn Ván nấp sau gốc cây lớn, bắn từng phát ngắn, chính xác, không lãng phí một viên đạn nào.

Khi băng đạn cuối cùng gần cạn, anh kéo dây mìn, phá sập nốt phần cầu còn lại. Tiếng nổ vang lên, khói bụi mù mịt. Con đường độc đạo bị cắt đứt.

Lực lượng địch dồn hỏa lực vào bờ suối. Một mảnh đạn găm vào vai Ma Văn Ván, anh choáng váng, ngã xuống. Cơn đau buốt chạy dọc cánh tay, nhưng anh vẫn cố bò về phía lòng suối, trượt xuống theo dòng nước xiết để rút lui.

Đêm xuống, rừng trở lại im lặng. Đến sáng hôm sau, tổ tìm kiếm mới phát hiện anh nằm bất tỉnh dưới một tán cây đổ ven suối. Vai và ngực anh đầy vết thương, nhưng hơi thở vẫn còn yếu ớt.

Nhiệm vụ giữ cầu đã hoàn thành. Toàn bộ đơn vị rút an toàn.

Sau này, khi nhắc lại trận giữ cầu ấy, Ma Văn Ván chỉ nói:
“Lúc đó không nghĩ gì nhiều. Nếu mình không đứng lại, thì không còn ai đứng nữa.”

Cây cầu đã bị nước lũ cuốn trôi từ lâu, nhưng trong ký ức đồng đội, hình ảnh người lính lặng lẽ giữ cầu đến viên đạn cuối cùng vẫn còn nguyên vẹn – như một điểm tựa thầm lặng của cả đơn vị trong những ngày gian khó nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn