Giữ chân địch bằng súng máy
Buổi chiều hôm ấy, không khí trên khu vực đóng quân bỗng trở nên khẩn trương. Đơn vị nhận nhiệm vụ giữ một vị trí trong khi các bộ phận khác lần lượt cơ động theo kế hoạch. Cu Nâu cùng đồng đội lặng lẽ chuẩn bị.

Buổi chiều hôm ấy, không khí trên khu vực đóng quân bỗng trở nên khẩn trương.
Đơn vị nhận nhiệm vụ giữ một vị trí trong khi các bộ phận khác lần lượt cơ động theo kế hoạch. Cu Nâu cùng đồng đội lặng lẽ chuẩn bị.
Trong nhóm có một chiến sĩ phụ trách khẩu súng máy. Anh là người ít nói, nhưng từ trước đến nay luôn bình tĩnh và cẩn thận.
Cu Nâu đứng bên cạnh, nghe cán bộ nhắc:
— Mọi người giữ vững tinh thần, chấp hành mệnh lệnh và phối hợp với nhau.
Tiếng động từ phía xa dần rõ hơn.
Không ai nói nhiều.
Người kiểm tra lại trang bị.
Người động viên đồng đội.
Cu Nâu nhìn những người bên cạnh và chợt nhớ những ngày đầu nhập ngũ, khi mình còn là chàng tân binh vụng về trên thao trường.
Bây giờ, anh đã hiểu rằng trong những lúc khó khăn, điều quan trọng nhất là không hoảng loạn.
Khi tình hình trở nên căng thẳng, khẩu súng máy bắt đầu thực hiện nhiệm vụ yểm trợ theo kế hoạch của đơn vị. Tiếng súng vang lên trong không gian, tạo điều kiện để các bộ phận khác giữ được khoảng cách và tiếp tục cơ động.
Cu Nâu không rời mắt khỏi đồng đội.
Anh hiểu rằng phía sau mỗi tiếng súng là trách nhiệm của cả một tập thể.
Một người bạn khẽ hỏi:
— Cậu có lo không?
Cu Nâu đáp thật:
— Có. Nhưng mình có anh em bên cạnh.
Những người lính động viên nhau bằng những câu nói rất ngắn.
Không ai biết chặng đường phía trước còn khó khăn đến đâu.
Nhưng ai cũng cố gắng giữ đúng phần việc của mình.
Sau một thời gian, khi đơn vị đã hoàn thành việc cơ động, không khí dần lắng xuống.
Người chiến sĩ phụ trách súng máy ngồi xuống, thở dài. Cu Nâu đưa cho anh ngụm nước.
Anh cười:
— Cảm ơn cậu.
Cu Nâu nói:
— Anh em với nhau mà.
Nhìn những người đồng đội bên cạnh, Cu Nâu hiểu thêm một điều: người lính không trưởng thành chỉ trong những trận đánh. Họ trưởng thành từ cách biết tin tưởng nhau, biết giữ bình tĩnh và biết hoàn thành nhiệm vụ khi hoàn cảnh trở nên khó khăn.
Đêm xuống, Cu Nâu nhớ về Quỳnh Đôi.
Anh nhớ mái nhà tranh, nhớ người cha và lời hẹn ngày trở về.
Anh tự nhủ:
“Mình phải trở về. Nhưng trước hết, phải làm tròn trách nhiệm của một người lính.”
Và trong ký ức của Cu Nâu, hình ảnh những người đồng đội cùng nhau giữ vững vị trí hôm ấy trở thành một biểu tượng giản dị của tình đồng đội:
Mỗi người giữ một phần việc, cùng nhau vượt qua thử thách, để không ai phải bước đi một mình.



