Cựu chiến binh

GIỮ CHỐT GIỮ ĐẤT Ở BIÊN CƯƠNG PHÍA BẮC

Năm 1979, người lính trẻ Nguyễn Ngọc Hùng rời thôn Phúc Thọ lên đường bảo vệ biên giới Tổ quốc. Chiến trường phía Bắc khắc nghiệt, nơi mỗi tấc đất đều thấm mồ hôi và máu của người lính. Trong ký ức bác, có những ngày giữ chốt mà cả đời không thể quên.

Thanh Hóa21/12/2025Nguyễn Thị Hiền (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến bác Nguyễn Ngọc Hùng, người ta nhớ đến dáng người rắn rỏi, giọng nói chậm rãi và ánh mắt từng trải. Bác sinh năm 1960, nhập ngũ năm 1979 – đúng vào thời điểm biên giới phía Bắc Tổ quốc căng thẳng. Khi ấy, bác được biên chế về một đơn vị bộ binh thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Thanh Hóa, làm nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ biên giới tại khu vực Lạng Sơn – Cao Bằng.

Trong quân ngũ, bác là trung sĩ, giữ vai trò chỉ huy tiểu đội chiến đấu. Công việc của bác không chỉ là trực tiếp cầm súng mà còn tổ chức anh em đào công sự, thay gác, bảo vệ chốt ngày đêm giữa núi đá và sương mù.

Bác kể, ngày đầu ra biên giới, mọi thứ đều lạ lẫm:

“Núi cao, đá sắc, đêm lạnh buốt. Lúc ấy chỉ nghĩ đơn giản: đất này là của mình, mình phải giữ.”

Kỷ niệm bác nhớ nhất là những tháng ngày giữ chốt trên một điểm cao chiến lược. Chốt chỉ là hầm đất lợp gỗ, xung quanh toàn đá tai mèo sắc nhọn. Ban ngày quan sát, ban đêm thay nhau trực chiến, có khi cả tuần không được tắm nước suối vì sợ lộ vị trí.

“Có đêm sương mù dày đến mức không nhìn rõ mặt nhau. Tai lúc nào cũng căng ra nghe từng tiếng động.” – bác nhớ lại.

Một lần, trong ca trực đêm, tiểu đội phát hiện dấu hiệu địch thăm dò. Bác bình tĩnh chỉ huy anh em bám công sự, giữ vững đội hình. Suốt nhiều giờ liền, không ai rời vị trí, dù đói và rét. “Chỉ cần một người dao động là cả chốt nguy hiểm. Lúc đó tôi chỉ nghĩ: mình là chỉ huy, mình phải vững.”

Những ngày ấy, nỗi nhớ nhà luôn thường trực. Quê nhà Phúc Thọ xa hàng trăm cây số, thư từ gửi đi rất chậm. Có khi nhận được thư thì đã qua mấy tháng.

“Đọc thư nhà mà không dám đọc to. Đọc xong gấp lại, cất kỹ rồi tiếp tục nhiệm vụ.” – bác kể, nở nụ cười hiền.

Hoàn thành tốt nhiệm vụ bảo vệ biên giới, bác được đơn vị ghi nhận, tặng Huân chương Chiến sĩ Bảo vệ Tổ quốc hạng Ba và nhiều giấy khen trong thời gian công tác. Năm 1983, bác xuất ngũ, trở về quê hương, khép lại bốn năm tuổi trẻ nơi tuyến đầu Tổ quốc.

Chiến trường biên giới phía Bắc giờ đã yên bình, nhưng trong ký ức bác Nguyễn Ngọc Hùng, những ngày giữ chốt giữa núi rừng vẫn còn nguyên vẹn. Đó là quãng đời gian khổ nhưng đầy tự hào – nơi người lính trẻ đã sống trọn vẹn cho hai chữ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
GIỮ CHỐT GIỮ ĐẤT Ở BIÊN CƯƠNG PHÍA BẮC | Câu chuyện thời hoa lửa