Giữ Chốt Giữa Đêm Mưa
Cựu chiến binh Nguyễn Xuân Sinh, sinh năm 1940, từng đảm nhiệm vai trò B trưởng Dân quân tự vệ. Trong những năm tháng chiến tranh, ông cùng lực lượng dân quân địa phương vừa sản xuất, vừa sẵn sàng chiến đấu, bảo vệ quê hương và hỗ trợ bộ đội chủ lực.
Có một đêm mưa mà nhiều năm sau, ông Sinh vẫn nhớ mãi.
Hôm ấy, tin báo địch có khả năng tiến vào khu vực dân cư khiến đơn vị nhanh chóng được lệnh triển khai lực lượng. Trời tối, mưa mỗi lúc một nặng hạt. Con đường đất vốn đã khó đi nay trở nên trơn trượt, nhưng những người dân quân vẫn lặng lẽ mang theo súng, đạn và các trang bị cần thiết để lên vị trí.
Là B trưởng, ông Sinh đi đầu, vừa kiểm tra từng vị trí, vừa nhắc anh em giữ bình tĩnh, không được rời chốt khi chưa có lệnh.
Khoảng gần nửa đêm, tiếng súng bất ngờ vang lên từ phía xa.
Mệnh lệnh được truyền xuống trong tiếng mưa. Những người dân quân nhanh chóng vào vị trí chiến đấu. Họ phần lớn là những người nông dân, ban ngày còn làm ruộng, tối đến lại khoác lên mình bộ quân phục, cầm súng bảo vệ xóm làng.
Trận đánh diễn ra trong thời gian không dài nhưng vô cùng căng thẳng. Giữa màn mưa, ánh đạn lóe lên từng hồi. Ông Sinh liên tục động viên anh em giữ vững vị trí, phối hợp với nhau, tuyệt đối không hoảng loạn.
Đến gần sáng, tiếng súng thưa dần rồi im hẳn.
Ông Sinh nhìn quanh, thấy anh em vẫn còn đủ mặt. Người nào cũng ướt sũng, bùn đất bám đầy quần áo nhưng trên khuôn mặt đều hiện rõ sự nhẹ nhõm.
Một người dân quân trẻ cười nói:
“May quá, anh em mình vẫn đủ cả!”
Chỉ một câu nói giản dị nhưng khiến người chỉ huy như ông Sinh xúc động.
Đối với ông, đó là điều quan trọng nhất sau mỗi lần chiến đấu: anh em trở về an toàn, quê hương được bình yên.
Chiến tranh đã lùi xa nhiều năm, nhưng những đêm mưa giữ chốt, những tiếng súng vọng giữa làng quê và hình ảnh những người dân quân sát cánh bên nhau vẫn còn nguyên trong ký ức.
Họ không phải những người lính chuyên nghiệp. Họ là những người dân bình dị của quê hương. Nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng đứng lên, cầm súng bảo vệ từng con đường, từng mái nhà, từng mảnh đất thân quen.
Với cựu chiến binh Nguyễn Xuân Sinh, đó là những năm tháng không thể nào quên – những năm tháng mà tình đồng đội và tình yêu quê hương đã giúp những người dân quân vượt qua mọi gian khổ, hiểm nguy.


