Giữ Chốt Giữa Mưa Bom
Câu chuyện là những ký ức đầy xúc động của bác Trương Đức Thái về những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường Lào trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Từ một học sinh tình nguyện nhập ngũ, bác đã trở thành người lính bắn tỉa trực tiếp tham gia bảo vệ các cao điểm chiến lược tại mặt trận Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng. Giữa mưa bom, pháo đạn và những trận chiến sinh tử, bác cùng đồng đội luôn giữ vững tinh thần quyết chiến, quyết thắng để bảo vệ vùng giải phóng. Những năm tháng vượt gian kh
Năm 1970, khi còn là học sinh ngồi trên ghế nhà trường, bác Trương Đức Thái đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, viết đơn tình nguyện xung phong lên đường nhập ngũ vào đơn vị C2D620.E19 tỉnh đội Nam Hà.
Sau thời gian huấn luyện tân binh, đến tháng 6/1971, bác được biên chế vào chiến trường Lào thuộc Đại đội 10, Tiểu đoàn 3, E174, F316 làm nhiệm vụ tại mặt trận Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng. Đây là chiến trường vô cùng ác liệt, nơi bộ đội ta ngày đêm chiến đấu bảo vệ vùng giải phóng chiến lược.
Tháng 8/1972, Trung đoàn 174 triển khai thành lập phân đội bắn tỉa. Bác được điều động lên trung đoàn giữ cương vị Phân đội trưởng phân đội bắn tỉa Trung đoàn 174, F316. Với bác, đó vừa là niềm vinh dự, sự tin tưởng của cấp trên, vừa là trách nhiệm lớn lao phải cùng đồng đội hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Đơn vị được quán triệt nhiệm vụ phòng ngự chiến dịch và phòng ngự cơ động trên mặt trận Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng. Mỗi cán bộ, chiến sĩ đều xác định rõ quyết tâm chốt giữ và bảo vệ vững chắc vùng đất giải phóng, đặc biệt là các cao điểm chiến lược quan trọng.
Khoảng tháng 9/1972, khi thời tiết nước Lào bước vào thời điểm giao mùa mưa nắng thất thường, bác được đồng chí trung đội trưởng vệ binh trung đoàn trực tiếp giao nhiệm vụ phối hợp chiến đấu cùng đơn vị bạn thuộc D3.E148.F316. Sau khi nhận nhiệm vụ, bác nhanh chóng triệu tập phân đội, quán triệt tinh thần chiến đấu và lựa chọn 3 đồng chí có quyết tâm cao nhất tham gia thực hiện nhiệm vụ.
Đúng thời gian theo mật lệnh, tổ trinh sát dẫn đường đưa bác cùng 3 đồng chí, mang đầy đủ quân tư trang, vũ khí và đạn dược lên đường trong đêm tối. Sau nhiều giờ hành quân bí mật qua hệ thống giao thông hào và hầm trú ẩn, tổ công tác đến gặp Ban chỉ huy tác chiến của Đại đội 11, Tiểu đội 4, Trung đoàn 148 – đơn vị đang chốt giữ cao điểm số 3.
Đây là khu vực giáp ranh tranh chấp ác liệt giữa ta và địch, khoảng cách chỉ vài trăm mét. Nếu ngụy trang hoặc sinh hoạt sơ suất, địch có thể phát hiện ngay. Hằng ngày, khu vực này liên tục hứng chịu pháo kích, bom đạn và các cuộc tập kích dữ dội.
Sau một ngày đêm nghỉ ngơi, nắm tình hình và quan sát địa bàn, bác cùng một đồng chí lên chốt chiến đấu, một đồng chí khác ở lại hậu cứ. Việc di chuyển và bàn giao vị trí đều phải thực hiện trước lúc trời sáng, bởi ban ngày máy bay trinh sát địch hoạt động liên tục nhằm phát hiện mục tiêu để chỉ điểm ném bom và bắn phá.
Trên cao điểm, hệ thống đường hào và hầm trú ẩn được bố trí cho khoảng 15 tay súng thường trực chiến đấu. Bác và đồng đội nhanh chóng hòa nhập, chủ động làm nhiệm vụ. Mỗi khi phát hiện địch và nổ súng bắn tỉa, ngay sau đó cao điểm lại phải hứng chịu những trận phản pháo dữ dội cùng bom đạn cày xới ác liệt của kẻ thù.
Đến ngày phối hợp chiến đấu thứ 7, buổi sáng hôm đó trời không mưa. Từ trên cao điểm nhìn về phía tây nam qua ống nhòm, bác phát hiện nhiều máy bay trực thăng liên tục lên xuống trên cánh đồng. Đài quan sát lập tức báo động toàn đơn vị sẵn sàng đối mặt với cuộc tấn công lớn vào cao điểm số 3. Từ trực thăng, lính địch trong trang phục màu trắng đổ xuống, xác định là lính Thái Lan.
Tiếng máy bay gầm rú, bom đạn và pháo tầm xa dồn dập trút xuống cao điểm. Theo phương án tác chiến, bác và đồng đội nhanh chóng vào vị trí chiến đấu, xác định tinh thần quyết chiến đến hơi thở cuối cùng. Khoảng hơn 12 giờ trưa, sau nhiều đợt bom cày phá dữ dội, toàn đơn vị vẫn giữ vững liên lạc, kiểm soát hiện trường và sẵn sàng chiến đấu. Đúng lúc đó, một chiến sĩ truyền lệnh cấp trên cho đơn vị rút khỏi vị trí chốt. Bác cùng các đồng chí nhanh chóng lợi dụng hệ thống giao thông hào cơ động rút về phía sau an toàn.
Trên đường rút quân, sườn núi và các hố bom bị cày xới nhiều lần khiến việc di chuyển vô cùng gian nan. Mệt mỏi, đói khát, lại luôn bị máy bay địch quần thảo trên đầu, bác kiệt sức và thiếp đi trong đêm tối. Khi tỉnh lại, bác được đồng đội Tiểu đoàn 4, E148 phát hiện và đưa về hậu cứ để điều dưỡng, phục hồi sức khỏe tại bệnh xá sư đoàn.
Sau thời gian điều trị, căn cứ vào thành tích chiến đấu và các tiêu chuẩn quy định, bác được đề nghị đưa vào danh sách đi học Đại học Quân y để tiếp tục phục vụ quân đội. Tuy nhiên, do yêu cầu nhiệm vụ mới, bác được điều động về Ban Hậu cần Trung đoàn 174, F316.
Tháng 12/1973, bác hành quân về Nghệ An tham gia tập huấn nâng cao kỹ thuật hợp đồng binh chủng, chuẩn bị cho Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, đến tháng 12/1975, bác được phục viên trở về địa phương, tiếp tục tham gia công tác và đóng góp cho quê hương.



