Cựu chiến binh

Giữ chốt giữa mưa bom – Ký ức từ Cồn Tiên – Dốc Miếu

Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Hợi – một chiến sĩ từng trực tiếp tham gia chiến đấu tại khu vực Cồn Tiên – Dốc Miếu, nơi từng được xem là “tọa độ lửa” của chiến trường Quảng Trị trong những năm 1967–1968.

Quảng Trị13/03/2026Võ Thanh Lương (THPT Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tọa độ lửa nơi tuyến đầu Những năm 1967–1968, khu vực Cồn Tiên – Dốc Miếu là một trong những điểm nóng ác liệt nhất tại chiến trường Quảng Trị. Đây là hệ thống cứ điểm quân sự quan trọng án ngữ phía Nam sông Bến Hải. Ông Nguyễn Văn Hợi khi đó mới 20 tuổi. Ông được điều động về đơn vị chiến đấu tại khu vực này. Ông kể lại: “Đạn pháo nổ suốt ngày đêm. Có hôm đất đá rung chuyển, hầm hào sạt lở. Nhưng nhiệm vụ là giữ chốt, không được lùi.” Các chiến sĩ phải đào hầm, gia cố công sự ngay trong mưa bom. Điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn: nước uống khan hiếm, lương thực tiếp tế khó khăn. Ông Hợi nhớ nhất là những đêm trực chiến: “Trời tối đen, chỉ nghe tiếng pháo và tiếng gọi nhau trong hầm. Mỗi người đều hiểu rằng mình có thể hy sinh bất cứ lúc nào.” Tinh thần không lùi bước Mặc dù hứng chịu hỏa lực dữ dội, lực lượng chiến đấu vẫn kiên cường bám trụ. Chính tinh thần ấy đã góp phần làm thất bại nhiều đợt tấn công của đối phương. Ông Hợi xúc động khi nhắc đến đồng đội: “Nhiều người nằm lại khi chưa kịp gửi lời về gia đình.” Sau chiến tranh, ông trở về quê hương, tiếp tục lao động sản xuất. Nhưng mỗi lần nghe nhắc đến Cồn Tiên – Dốc Miếu, ký ức năm xưa lại ùa về.

Bài học cho hôm nay

Hiện nay, khu vực Cồn Tiên – Dốc Miếu đã trở thành di tích lịch sử, là nơi để thế hệ sau tìm hiểu về một giai đoạn chiến tranh khốc liệt. Những câu chuyện như của ông Nguyễn Văn Hợi giúp thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh và lòng quả cảm. Viết lại câu chuyện này không chỉ để tưởng nhớ những người đã ngã xuống, mà còn để nhắc nhở bản thân phải sống có trách nhiệm, biết trân trọng cuộc sống hiện tại. Bởi quá khứ đã từng rất gian khổ – để hôm nay quê hương Quảng Trị được bình yên và phát triển

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn