Giữ chốt giữa mùa mưa bom
Mùa hè năm 1972, chiến trường bước vào giai đoạn khốc liệt. Đơn vị của ông Đồng Văn Phanh được giao nhiệm vụ giữ một điểm cao quan trọng. Suốt nhiều ngày đêm, bom đạn dội xuống liên tục, đất đá tung mù trời.
Trong một trận tập kích, đường dây liên lạc bị đứt. Nếu không nối lại kịp thời, đơn vị phía trước sẽ mất liên lạc với sở chỉ huy. Không chờ mệnh lệnh, ông Phanh xung phong lao ra giữa làn đạn để sửa đường dây.
Mưa lớn, bùn đất ngập đến đầu gối, tiếng pháo nổ rung chuyển cả cánh rừng. Ông vừa bò vừa lần theo sợi dây bị đứt. Sau gần một giờ căng thẳng, tín hiệu liên lạc được khôi phục. Nhờ đó, đơn vị kịp thời nhận lệnh ứng phó và giữ vững trận địa.
Khi trở về hầm trú ẩn, quần áo ông rách tả tơi, cánh tay bị mảnh đá cứa chảy máu nhưng khuôn mặt vẫn nở nụ cười hiền hậu. Đồng đội khi ấy gọi ông là “người lính thép của Nà Kè”.


