Giữ chốt Ngọc Vân bằng mọi giá
Bài viết tái hiện nhiệm vụ sống còn tại cao điểm Ngọc Vân – nơi mệnh lệnh “giữ chốt bằng mọi giá” đồng nghĩa với việc không được phép lùi, dù phải trả giá bằng máu.
Trong chiến tranh, có những mệnh lệnh không cần giải thích. Chỉ một câu ngắn gọn, nhưng mang theo sinh tử của cả đơn vị. Với ông tôi, câu mệnh lệnh ấy vang lên vào năm 1967, khi ông được giao chỉ huy đại đội giữ chốt tại cao điểm Ngọc Vân: “Giữ chốt bằng mọi giá.”
Ngọc Vân không phải là cái tên quen thuộc với nhiều người. Nó không xuất hiện dày đặc trên bản đồ, cũng không được nhắc đến nhiều trong sách vở. Nhưng với những người lính từng chiến đấu ở Đông Đắc Tô, đó là một điểm cao có ý nghĩa sống còn. Mất chốt ấy, cả tuyến phòng thủ có thể bị xuyên thủng.
Ông kể, khi nhận nhiệm vụ, không ai hỏi “giữ đến bao giờ”, cũng không ai hỏi “có rút không”. Bởi trong chiến tranh, những câu hỏi ấy không có chỗ đứng. Giữ chốt nghĩa là ở lại. Ở lại nghĩa là chấp nhận mọi tình huống.
Ba ngày trước khi trận đánh lớn nổ ra, đơn vị ông đã bám trụ trên cao điểm. Họ đào công sự trong đất đá cứng như thép, dựng trận địa giữa rừng bị bom cày xới liên tục. Mỗi người lính hiểu rõ vị trí của mình – không chỉ trên bản đồ, mà trong cả vận mệnh chung.
Bom dội xuống không ngừng. Cây rừng gãy đổ, đất đá tung lên như mưa. Nhưng chốt vẫn phải giữ. Ông nói rằng, trong những giờ phút ấy, không ai nghĩ đến sống chết cho riêng mình. Tất cả chỉ có một suy nghĩ duy nhất: chốt còn, mình còn; chốt mất, mình cũng không còn gì để giữ.
Giữ chốt Ngọc Vân không phải là hành động anh hùng theo nghĩa hoa mỹ. Đó là sự bền bỉ đến tận cùng, là việc đứng vững khi mọi thứ xung quanh sụp đổ. Và chính trong những giờ phút khốc liệt ấy, người lính hiểu sâu sắc nhất giá trị của hai chữ “mọi giá”.



