GIỮ CHỐT NƠI BIÊN CƯƠNG PHÍA BẮC VIỆT NAM
Giữa những năm 1980, biên giới phía Bắc Việt Nam vẫn tiềm ẩn nhiều thách thức về an ninh. Bác Đỗ Ngọc Bỉnh, thuộc E876 – F356, đã trực tiếp chỉ huy tiểu đội bám trụ các điểm cao, tuần tra và bảo vệ tuyến biên giới. Thời hoa lửa của bác gắn liền với đá núi, sương lạnh và tinh thần thép của người lính giữ biên cương.
Nhập ngũ năm 1984, bác Đỗ Ngọc Bỉnh rời thôn Phúc Thọ, mang theo tuổi hai mươi và tinh thần xung phong. Sau huấn luyện, bác được điều về Trung đoàn 876, Sư đoàn 356, công tác tại biên giới phía Bắc Việt Nam – khu vực Hà Giang và Cao Bằng, nơi địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt và các nhiệm vụ tuần tra, bảo vệ chủ quyền luôn căng thẳng.
Với cấp bậc Hạ sĩ quan (H2) và chức vụ A Trưởng (Tiểu đội trưởng), bác trực tiếp chỉ huy anh em bám trụ các điểm cao, giữ chốt và thực hiện tuần tra thường xuyên. Người viết hình dung những đêm sương mù dày đặc, núi cao che lấp tầm nhìn, các chiến sĩ đứng nghiêm, tay súng sẵn sàng, mắt căng để nhận từng tín hiệu.
Bác kể lại:
“Lên chốt giữa đêm, gió lạnh buốt đến tận xương, nhưng nghĩ đến làng quê, gia đình, mình lại phải tỉnh táo, không thể sơ suất.”
Một kỷ niệm khiến bác không bao giờ quên là lần tuần tra vào mùa đông, mưa phùn lẫn sương mù phủ kín lối đi. Lán dựng tạm trên sườn núi, bữa cơm chỉ có cơm độn và cá khô, nhưng anh em vẫn chia đều cho nhau, ai cũng động viên nhau cố gắng vượt qua thời tiết khắc nghiệt. “Là A Trưởng, tôi luôn ăn sau anh em, nhìn họ no bụng mới yên tâm,” bác kể, giọng ấm nhưng chắc. Có một lần, trong lúc tuần tra, một chiến sĩ trong tiểu đội trượt chân ngã xuống sườn đá. Bác cùng anh em kịp thời kéo đồng đội lên, băng bó tạm vết thương, rồi tiếp tục nhiệm vụ. “Không ai được bỏ lại phía sau. Mình phải giữ đồng đội, giữ chốt, giữ bình yên cho biên cương,” bác nói, ánh mắt kiên định.
Những ngày trực tiếp chỉ huy và bám chốt đã giúp bác hiểu sâu sắc giá trị của kỷ luật và tinh thần đồng đội. Mỗi bước chân, mỗi quyết định đều quan trọng, bởi phía sau các anh là biên giới của Tổ quốc.
Năm 1987, bác xuất ngũ trở về quê hương. Ba năm quân ngũ, dù ngắn, nhưng để lại trong bác những ký ức không thể nào quên: sương lạnh, đá núi, bữa cơm giản dị và tình đồng đội lặng thầm nơi biên cương. “Dù đã rời quân ngũ, tôi vẫn tự hào vì từng giữ trọn nhiệm vụ của mình nơi biên giới phía Bắc Việt Nam,” bác nói, giọng trầm mà chắc.
Chiến trường đã yên tiếng súng, nhưng trong ký ức bác Đỗ Ngọc Bỉnh, những năm tháng giữ chốt trên biên cương vẫn còn nguyên vẹn – minh chứng cho thời hoa lửa thầm lặng nhưng kiên cường của người lính Việt Nam.



