Cựu chiến binh

GIỮ CHỐT TRÊN ĐỈNH NÚI ĐÁ – MỘT MÙA ĐÔNG KHÔNG QUÊN

Mùa đông năm 1982, bác Nguyễn Tiến Dũng cùng đơn vị nhận nhiệm vụ giữ chốt trên một cao điểm hiểm yếu tại mặt trận Hà Giang. Giữa giá rét, thiếu thốn và áp lực thường trực từ pháo kích, người lính trẻ học cách đứng vững bằng ý chí và tình đồng đội. Có những ngày, cái lạnh còn đáng sợ hơn tiếng súng. Nhưng chính nơi đó đã rèn giũa bác thành một người lính thực thụ.

Thanh Hóa22/12/2025Lê Thị Lan (Chi Đoàn Trường Mầm non Hoằng Đạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1982, khi gió mùa đông bắc tràn về vùng núi phía Bắc, Trung đoàn 141 được lệnh tăng cường lực lượng giữ các cao điểm chiến lược tại chiến trường Hà Giang. Bác Nguyễn Tiến Dũng khi ấy là chiến sĩ bộ binh, trực tiếp tham gia nhiệm vụ bảo vệ chốt tiền tiêu trên một đỉnh núi đá cao, nơi chỉ cần sơ sẩy là để lộ phòng tuyến.

Con đường lên chốt là những vách đá dựng đứng, trơn trượt vì sương muối. Đêm xuống, nhiệt độ có lúc chỉ còn vài độ C, gió thổi hun hút xuyên qua áo bông đã sờn vai.
“Có hôm lạnh quá, nằm trong hầm mà răng cứ va vào nhau lập cập,” bác kể, “chăn ẩm, áo ướt, nhưng vẫn phải thay nhau gác.”

Thức ăn mang lên chốt chủ yếu là lương khô, cơm vắt và ít muối vừng. Nước phải hứng từ sương hoặc gùi từ dưới chân núi lên. Nhưng khó khăn lớn nhất không phải là đói hay rét, mà là cảm giác căng thẳng kéo dài. Pháo địch có thể rót xuống bất cứ lúc nào, đặc biệt vào ban đêm.

Bác nhớ rõ một đêm mưa rét, pháo nổ dồn dập quanh chốt. Đất đá văng tung tóe, khói súng hòa với sương mù đặc quánh.
“Lúc đó chỉ kịp nằm ép sát xuống nền hầm, tai ù đặc. Nghĩ trong đầu: nếu có chuyện gì thì cũng phải giữ chốt đến cùng.”

Sau trận pháo, khi tiếng nổ lắng xuống, bác cùng đồng đội bò ra kiểm tra trận địa. May mắn, chốt vẫn giữ được, không ai hy sinh. Họ nhìn nhau trong ánh đèn pin yếu ớt, không ai nói lời nào, chỉ lặng lẽ gật đầu – một cái gật thay cho tất cả.

Mùa đông năm ấy trôi qua trong rét buốt và hiểm nguy. Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt đó, bác Dũng thấm thía sâu sắc giá trị của hai chữ “đồng đội”.
“Không có anh em bên cạnh, chắc tôi không trụ nổi,” bác nói.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn