Giữ cột mốc biên cương
Đầu năm 1979, khi chiến tranh biên giới nổ ra, tại một bản nhỏ ở Hoà Bình, trung đội của anh T (khi ấy mới 22 tuổi) được lệnh trấn giữ khu vực cột mốc 605, nơi giáp ranh giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đêm trước ngày nổ súng, bác Hoà viết thư cho mẹ: “Con ở biên giới, lạnh lắm mẹ ạ. Nhưng con và đồng đội vẫn đứng gác, bởi phía sau lưng con là Tổ quốc, là quê nhà mình. Nếu con có đi xa, mẹ đừng buồn – vì con đã chọn nơi này làm chỗ đứng cuối cùng của đời lính”.
Sáng 17 tháng 2 năm 1979, tiếng pháo vang trời, quân Trung Quốc tràn qua biên giới. Cột mốc 605 – nơi anh T và đồng đội đang giữ – trở thành điểm nóng. Lực lượng Việt Nam ít hơn nhiều lần, nhưng các anh chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Khi trận đánh kết thúc, người ta tìm thấy anh T. nằm gục bên cột mốc, tay vẫn nắm chặt lá cờ Tổ quốc. Trên mặt đất, anh đã viết bằng máu hai chữ ngắn ngủi: “Giữ đất”
Cuộc chiến kéo dài hơn một tháng, hàng nghìn chiến sĩ hy sinh để bảo vệ biên giới Tổ quốc. Sau này, đồng đội anh T. kể lại: “Anh ấy không kịp về quê, nhưng lá thư gửi cho mẹ được một người dân nhặt được sau trận đánh và trao lại. Mẹ anh giữ lá thư ấy suốt đời”. Câu chuyện của anh T. được chính quyền địa phương lưu lại, và cột mốc 605 hôm nay vẫn còn đó – như minh chứng cho tinh thần “Sống bám đá, chết hóa đá giữ biên cương” của người lính Việt Nam.
~Sưu tầm~



