GIỮ DÂN GIỮ ĐẤT Ở VÙNG TRANH CHẤP
Khoảng năm 1971, đơn vị của bác Lê Khắc Lai được giao nhiệm vụ bảo vệ dân tại một vùng tranh chấp thuộc huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị. Bác giữ chức Trung đội phó phụ trách địa bàn, vừa chiến đấu, vừa giúp dân bám đất sản xuất. Đây là cuộc chiến không chỉ bằng súng đạn, mà bằng niềm tin và trách nhiệm.
Ngôi làng nhỏ nằm sát tuyến giao tranh, nhà cửa xiêu vẹo, ruộng vườn bỏ hoang vì bom đạn. Địch thường xuyên càn quét, buộc dân phải sơ tán.
“Nhưng dân đi hết thì đất mất,” bác nói, “nên bộ đội phải ở cùng dân.”
Ban ngày, bác cùng anh em giúp bà con dựng lại mái nhà, đào hầm trú ẩn. Ban đêm, trung đội chia nhau tuần tra, giữ làng. Có lần, địch tập kích bất ngờ, bác vừa chỉ huy đánh trả, vừa đưa trẻ con và người già xuống hầm.
“Tôi nhớ nhất là một bà cụ nắm tay tôi,” bác kể chậm rãi, “bà nói: ‘Có bộ đội ở đây, tui yên tâm’.”
Câu nói ấy theo bác suốt nhiều năm. Sau này, mỗi khi nhớ lại chiến tranh, bác không chỉ nhớ tiếng súng, mà còn nhớ ánh mắt tin cậy của người dân giữa khói lửa.
Đối với bác, giữ được làng là giữ được phần hồn của đất nước.



