GIỮ ĐẢO TRONG NHỮNG NGÀY KHÔNG CÓ TẾT
Những cái Tết không pháo hoa, không sum họp nơi đảo xa đã hun đúc trong người lính hải quân một tình yêu Tổ quốc bền bỉ và lặng lẽ.
Tết ở Trường Sa không giống bất kỳ nơi nào khác. Bác kể về cái Tết đầu tiên xa nhà, khi đảo chỉ có vài cành cây khô được trang trí làm đào, còn bánh chưng thì nấu bằng gạo chắt chiu nhiều ngày. “Tết mà như không Tết, nhưng ai cũng cố vui,” bác nhớ lại.
Đêm giao thừa, cả đơn vị đứng chào cờ trong gió mạnh, hát Quốc ca mà tiếng bị sóng biển cuốn đi. Bác nói, lúc ấy ai cũng nhớ nhà, nhưng không ai nhắc đến. “Nhắc ra lại yếu lòng,” bác cười. Người viết hiểu rằng, sự im lặng ấy chính là sức mạnh tinh thần của người lính.
Sáng mồng Một, bác lại lên ca trực như ngày thường. “Giữ đảo ngày Tết là món quà lớn nhất gửi về đất liền,” bác nói. Câu nói giản dị ấy chứa đựng cả một mùa xuân nơi đầu sóng.



