Giữ đất bằng xương máu
Ở chiến trường Tây Nguyên, đất không phải là thứ vô tri. Mỗi tấc đất đều mang theo giá trị chiến lược và sinh mạng con người. Với ông tôi và đồng đội, giữ đất đồng nghĩa với việc chấp nhận trả giá bằng xương máu.
Sau trận phản công dữ dội, cao điểm Ngọc Vân gần như bị cày nát. Công sự đổ sập, mặt đất nham nhở hố bom. Nhưng trong đống đổ nát ấy, từng vị trí vẫn phải được giữ chặt. Không có khái niệm “đất trống”. Chỉ cần còn một người lính đứng đó, mảnh đất ấy vẫn thuộc về ta.
Ông kể rằng, có những đoạn chiến hào được đào lại ngay bên cạnh nơi đồng đội vừa ngã xuống. Không phải vì vô cảm, mà vì chiến tranh không cho phép dừng lại để tiếc thương quá lâu.



