Bài viết

Giữ đất, giữ làng Chủ đề: Lửa cháy trên cánh đồng Thạnh Phước

An Giang16/06/2026Huỳnh QUốc Khải (Xã Đoàn Long Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữ đất, giữ làng

Chủ đề: Lửa cháy trên cánh đồng Thạnh Phước

Mùa mưa năm 1968, giặc điên cuồng thực hiện chính sách “bình định”, xua quân đổ bộ xuống xã Thạnh Phước (Giồng Riềng) hòng đốt phá nhà cửa, xúc dân vào “ấp chiến lược” để cô lập lực lượng du kích của ta.

Chú Năm, một lão nông tri điền với nước da sạm nắng, đứng nhìn ngôi nhà lá của gia đình mình bị ngọn lửa của giặc thiêu rụi. Đằng xa, tiếng phụ nữ khóc lóc, tiếng trẻ em la hét bị lính bảo an lùa đi. Tên chỉ huy giặc hất hàm hỏi chú: “Ông già, gom đồ đạc mau lên xe ra vùng kiểm soát của quốc gia. Ở lại đây làm ăn với cộng sản hả?”

Chú Năm vuốt chòm râu, đôi mắt hằn lên những tia máu uất hận. Chú không đi. Đất này là mồ mả tổ tiên, là mồ hôi nước mắt mấy đời khai phá. Dưới nền đất căn nhà vừa cháy kia, còn có hai căn hầm bí mật nuôi giấu cán bộ huyện đội.

“Tui già rồi, không đi đâu hết. Sống ở đất này, chết cũng nằm lại đất này!” – Chú Năm khảng khái đáp, tay siết chặt chiếc cuốc cuốc đất.

Đêm đó, khi bọn giặc rút về đồn lớn tập trung, từ dưới những đống tro tàn của căn nhà cháy, các chiến sĩ du kích mưu trí bò lên. Chú Năm đã đợi sẵn với mấy củ khoai lang lùi tro ấm nóng. Chú nói với người đội trưởng du kích: “Tụi nó đốt nhà nhưng không đốt được đất của mình đâu con. Cứ bám lấy ruộng đồng mà đánh. Cần tre, cần gậy làm chông, già này chặt hết vườn đem ra cho các con ráp trận.”

Suốt những năm tháng hoa lửa ấy, những người bám làng như chú Năm chính là những "pháo đài xanh". Họ vừa tăng gia sản xuất dưới làn bom đạn, vừa bí mật gài chông, gài mìn bẻ gãy hàng chục trận càn, giữ vững từng tấc đất quê hương Giồng Riềng giải phóng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn