Cựu chiến binh

Giữ đất nơi đầu gió - Cựu chiến binh Hồ Xuân Luận

Câu chuyện về Hồ Xuân Luận – cựu chiến binh quê Quảng Trị, người đã đi qua chiến trường biên giới phía Bắc và mang theo ký ức của những năm tháng giữ đất nơi tuyến đầu Tổ quốc.

Gia Lai11/04/2026Trần Văn Tài (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tuy Phước Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồ Xuân Luận sinh năm 1962, quê ở Quảng Trị - mảnh đất từng oằn mình trong bom đạn, nơi con người lớn lên sớm quen với gian khó. Có lẽ chính điều đó đã hun đúc trong ông một sự cứng cỏi rất tự nhiên, như cỏ dại vẫn xanh trên vùng đất khô cằn.

Rời quê, ông mang theo ký ức của một vùng đất nhiều đau thương, rồi tiếp tục bước vào một chiến trường khác—biên giới phía Bắc, nơi cái lạnh cắt da và những căng thẳng chưa bao giờ thật sự lắng xuống.

Những ngày ở tuyến đầu không ồn ào như người ta tưởng. Không phải lúc nào cũng là tiếng súng, mà là những khoảng lặng kéo dài, nơi người lính phải đối diện với cái lạnh thấm vào da thịt, với sự khắc nghiệt của núi rừng và cả cảm giác chờ đợi mơ hồ.

Có những đêm gió rít qua vách núi, lạnh đến mức bàn tay cầm súng cũng tê cứng. Ông và đồng đội ngồi sát lại với nhau, chia nhau từng ngụm nước ấm, từng câu chuyện vụn vặt để quên đi cái lạnh và nỗi căng thẳng luôn hiện hữu.

Nhưng chiến tranh, dù ở đâu, cũng có những mất mát giống nhau.

Có những người vừa còn nói cười hôm trước, hôm sau đã không còn trong đội hình. Không kịp nói lời nào. Không kịp chuẩn bị. Chỉ để lại một khoảng trống mà không ai có thể lấp đầy.

Hồ Xuân Luận không phải người hay kể chuyện. Những gì ông trải qua, phần lớn được giữ lại trong im lặng. Nhưng chính sự im lặng ấy lại nói lên rất nhiều - về một thời gian khó, về những điều mà chỉ những người đã đi qua mới hiểu.

Sau này, ông về sinh sống tại thôn Cảnh An 1, xã Tuy Phước Tây, tỉnh Gia Lai. Từ miền Trung gió cát đến vùng đất mới, ông bắt đầu lại cuộc sống như bao người khác - làm ăn, dựng nhà, nuôi con.

Cuộc sống đời thường cuốn người ta đi, nhưng ký ức thì không mất.

Có những buổi chiều, khi ngồi trước hiên nhà, nhìn xa về phía chân trời, ông lại nhớ về những dãy núi xa xôi nơi biên giới. Nhớ cái lạnh, nhớ đồng đội, và nhớ một thời tuổi trẻ đã sống hết mình cho hai chữ “biên cương”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn