Cựu chiến binh

GIỮ ĐẤT TRONG MÙA MƯA Ở TÂY NGUYÊN

Thời quân ngũ của bác Nguyễn Văn Phúc còn gắn liền với chiến trường Tây Nguyên đầy nắng gió. Tại tỉnh Kon Tum, bác cùng đơn vị làm nhiệm vụ giữ gìn an ninh, bảo vệ các tuyến đường chiến lược. Gian khổ của rừng núi, mưa lũ và bệnh sốt rét không làm chùn bước người lính trẻ. Những tháng ngày ấy đã rèn giũa ý chí và bản lĩnh của bác.

Thanh Hóa24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1982, sau một thời gian làm nhiệm vụ ở nhiều địa bàn, bác Nguyễn Văn Phúc được điều động cùng Trung đoàn bộ binh 73 về đóng quân tại huyện Sa Thầy, tỉnh Kon Tum. Đây là khu vực rừng núi hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, đặc biệt là những mùa mưa kéo dài.

Khi ấy, bác vẫn mang quân hàm Hạ sĩ, giữ chức vụ Chiến sĩ, chuyên làm nhiệm vụ tuần tra, bảo vệ tuyến đường vận chuyển và hỗ trợ chính quyền địa phương giữ gìn an ninh trật tự. “Ở Tây Nguyên, mưa có khi cả tháng không dứt, đường rừng trơn trượt, vắt bám đầy chân”, bác nhớ lại.

Kỷ niệm sâu sắc nhất với bác là mùa mưa năm 1983. Một đợt lũ lớn khiến tuyến đường tiếp tế bị chia cắt, đơn vị thiếu lương thực nghiêm trọng. Bác cùng đồng đội phải vào rừng hái măng, đào củ mài để cải thiện bữa ăn. “Có bữa chỉ ăn măng luộc chấm muối, vậy mà anh em vẫn động viên nhau cười”, bác kể.

Trong một lần tuần tra đêm, đơn vị bác phát hiện nhóm đối tượng vũ trang lạ xâm nhập địa bàn. Dù mưa lớn, tầm nhìn hạn chế, bác và đồng đội vẫn kiên trì bám trụ, giữ vững khu vực cho đến sáng. Sự kiên cường ấy đã góp phần bảo đảm an toàn cho địa bàn chiến lược.

Với quá trình công tác liên tục, bền bỉ và tinh thần trách nhiệm cao, bác Nguyễn Văn Phúc được đơn vị đề nghị khen thưởng và trao tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba. Năm 1985, bác hoàn thành nghĩa vụ quân sự, xuất ngũ trở về quê hương.

Những năm tháng ở Tây Nguyên, với bác, không chỉ là kỷ niệm gian khổ mà còn là minh chứng cho ý chí của người lính – dám chịu đựng, dám hy sinh để giữ yên từng tấc đất của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn