Anh hùng Lực lượng vũ trang

GIỮ ĐIỂM CAO 498

Anh hùng LLVTND Lê Đình Thịnh Ở vùng Bảo Thắng, Lào Cai, có một địa danh từng trở thành nơi thử thách ý chí của những người lính trẻ: Điểm cao 498.

Lai Châu13/08/2026Xã Tân Trịnh (Đoàn xã Tân Trịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
GIỮ ĐIỂM CAO 498

Ở vùng Bảo Thắng, Lào Cai, có một địa danh từng trở thành nơi thử thách ý chí của những người lính trẻ:

Điểm cao 498.

Tại đây, trong những ngày cuối tháng 2/1979, một trung đội do Lê Đình Thịnh chỉ huy đã bám giữ trận địa trong hoàn cảnh đặc biệt khó khăn.

Lê Đình Thịnh sinh năm 1955, quê xã Hướng Đạo, huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phú, nay thuộc tỉnh Vĩnh Phúc. Ông nhập ngũ tháng 11/1974. Khi được tuyên dương Anh hùng, ông mang quân hàm Chuẩn úy, là Trung đội trưởng bộ binh thuộc Đại đội 10, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 124, Sư đoàn 345.

Từ ngày 28/2 đến 1/3/1979, đơn vị của Lê Đình Thịnh làm nhiệm vụ tại điểm cao 498 ở khu vực Bảo Thắng.

Đối phương nhiều lần tìm cách chiếm vị trí.

Trận địa liên tục chịu sức ép.

Trong hoàn cảnh ấy, người chỉ huy trung đội phải luôn có mặt ở những nơi khó khăn nhất, nắm tình hình và động viên chiến sĩ.

Theo tư liệu được Báo Thanh Niên và các nguồn lịch sử đăng tải, Lê Đình Thịnh đã chỉ huy đơn vị chiến đấu kiên cường, giữ vững điểm cao trước nhiều đợt tiến công.

Điều đáng chú ý trong câu chuyện của ông là khả năng chỉ huy ngay tại trận địa.

Người trung đội trưởng không đứng xa để quan sát.

Ông liên tục cơ động giữa các vị trí, nắm tình hình và chỉ đạo đồng đội.

Trong những giờ phút căng thẳng, điều người lính cần nhất ở một người chỉ huy không phải những lời nói lớn lao.

Đó là sự bình tĩnh.

Là khả năng quyết định.

Và quan trọng nhất là niềm tin.

Người lính phía dưới nhìn thấy người chỉ huy vẫn ở đó.

Họ biết mình không bị bỏ lại.

Và họ tiếp tục giữ vị trí của mình.

Sau những ngày chiến đấu tại điểm cao 498, Lê Đình Thịnh được ghi nhận vì thành tích chiến đấu và được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân ngày 20/12/1979.

Chiến tranh kết thúc.

Nhưng cuộc đời người lính vẫn tiếp tục.

Lê Đình Thịnh tiếp tục công tác trong quân đội và sau này nghỉ hưu với quân hàm Đại tá.

Nhiều năm sau, ông vẫn kể lại câu chuyện về điểm cao 498.

Không phải để nói về bản thân.

Mà để nhớ về những người lính đã cùng ông trải qua những ngày tháng ấy.

Đối với những người từng chiến đấu, một điểm cao không chỉ là một địa danh.

Nó có thể là nơi họ đã để lại một phần tuổi trẻ.

Là nơi có những người bạn.

Là nơi có những ký ức mà thời gian không thể xóa.

Ngày nay, điểm cao 498 không còn là một trận địa.

Những người trẻ đến Lào Cai có thể nhìn thấy núi rừng xanh ngát, những bản làng bình yên và những con đường mới.

Nhưng lịch sử vẫn còn đó.

Nằm trong ký ức của những người lính trở về.

Nằm trong những dòng tên được ghi lại.

Và nằm trong những câu chuyện được kể cho thế hệ sau.

Lê Đình Thịnh đã giữ một điểm cao bằng trách nhiệm của người chỉ huy.

Sau hơn bốn mươi năm, điều ông giữ lại không chỉ là một vị trí trên bản đồ.

Đó là ký ức về đồng đội.

Là niềm tự hào của một thế hệ.

Và là lời nhắc rằng những ngày bình yên hôm nay đáng quý biết bao.

Hoa lửa của người lính không chỉ nằm ở chiến công. Nó còn nằm trong ký ức được trao lại cho thế hệ sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn