Giữ điểm cao giữa rừng Mã Đà
Cuối năm 1970, Đại đội 20 Thanh Hóa được giao giữ một điểm cao quan trọng trong khu vực rừng Mã Đà, nơi đối phương thường xuyên tổ chức càn quét quy mô lớn. Nguyễn Hải Đăng khi ấy là chiến sĩ trực tiếp chiến đấu, tham gia giữ chốt suốt nhiều ngày liền. Trận đánh không chỉ thử thách sức chịu đựng mà còn là phép thử lớn về tinh thần của người lính. Với ông, đó là một trong những trận khốc liệt nhất đời quân ngũ.
Ông Đăng kể, điểm cao ấy không có tên trên bản đồ, anh em chỉ gọi đơn giản là “đồi trống”, bởi bom đạn đã làm cây cối trơ gốc. Đại đội được lệnh giữ bằng mọi giá để bảo vệ tuyến vận chuyển phía sau. “Lúc nhận nhiệm vụ, ai cũng hiểu là khó,” ông nói, “nhưng không ai thoái lui.”
Địch mở đầu bằng pháo kích suốt từ sáng đến trưa. Đất đá tung lên, hầm hào rung chuyển. Ông cùng tổ chiến đấu bám sát công sự, chờ bộ binh đối phương tiến lên. Khi tiếng pháo vừa dứt, lính đối phương tràn lên sườn đồi. Cuộc chiến diễn ra ở cự ly rất gần, nhiều lúc chỉ cách nhau vài chục mét.
“Có lúc tôi tưởng mình không qua nổi,” ông kể, “tai ù đi, khói cay xè, chỉ còn nghe tiếng anh em gọi nhau.” Trong trận ấy, đại đội giữ vững trận địa suốt gần hai ngày đêm, đẩy lùi nhiều đợt tấn công. Khi trời tối, mưa rừng đổ xuống, nước hòa với bùn và máu, nhưng không ai rời vị trí.
Sau trận đánh, quân số hao hụt, nhiều đồng đội hy sinh hoặc bị thương. Ông cùng anh em còn lại lặng lẽ chôn cất đồng đội ngay bên sườn đồi. “Không bia mộ, chỉ cắm nhánh cây,” ông nói khẽ, “nhưng ai cũng hứa sẽ nhớ.”
Trận giữ điểm cao ấy sau này được đơn vị đánh giá là một trong những trận đánh xuất sắc của Đại đội 20, góp phần giữ vững hành lang chiến lược. Với Nguyễn Hải Đăng, đó là trận đánh mà ông mang theo suốt đời, bởi ở đó, ranh giới giữa sống và chết mong manh hơn bao giờ hết.



