Cựu chiến binh

GIỮ ĐỒN GIỮ BIÊN CƯƠNG GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG CĂNG THẲNG

Tuyên Quang13/08/2026Xã Tân Mỹ (Đoàn xã Tân Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

GIỮ ĐỒN GIỮ BIÊN CƯƠNG GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG CĂNG THẲNG

Ông Ma Văn Thư đến Đồn 102 Săm Pun vào tháng 7 năm 1984. Đó cũng là thời điểm chiến sự trên tuyến biên giới phía Bắc đang diễn ra rất căng thẳng. Tại Hà Giang, từ cuối tháng 4 năm 1984, các trận đánh lớn đã diễn ra, đặc biệt ở khu vực Vị Xuyên. Những đơn vị chủ lực được điều động lên mặt trận; hậu cần, vận tải và các lực lượng phục vụ chiến đấu phải hoạt động trong điều kiện hết sức khó khăn. Tư liệu của Báo Quân đội nhân dân về hậu cần mặt trận Vị Xuyên cho thấy từ ngày 30/4/1984, Sư đoàn 356 đã được lệnh hành quân lên Vị Xuyên và chiến đấu kéo dài nhiều năm.

Nhưng câu chuyện của Ma Văn Thư cần được đặt ở một vị trí chính xác. Ông là người lính Biên phòng tại Săm Pun, Mèo Vạc; không có căn cứ trong hồ sơ hiện có để khẳng định ông trực tiếp tham gia những trận đánh tại các cao điểm Vị Xuyên. Điều đó không làm câu chuyện của ông kém phần quan trọng. Trái lại, nó giúp nhìn cuộc chiến bảo vệ biên giới từ một góc độ khác: không phải tất cả những người lính đều ở trên những cao điểm nổi tiếng; rất nhiều người làm nhiệm vụ âm thầm tại các đồn, các tuyến biên giới và các địa bàn xa xôi.

Đối với những người lính ấy, một ngày bình thường cũng là một ngày làm nhiệm vụ. Một ca trực kéo dài, một chuyến tuần tra, một lần kiểm tra đường biên, một đêm nằm trong đồn nghe tiếng gió núi hay một lần nhận lệnh sẵn sàng chiến đấu đều là những phần việc tạo nên cuộc sống nơi biên giới. Không phải ngày nào cũng có tiếng súng, nhưng người lính luôn phải chuẩn bị cho khả năng tình huống xảy ra.

Đó chính là sự khác biệt của cuộc sống nơi biên giới. Sự bình yên không đồng nghĩa với việc người lính được phép chủ quan. Ngược lại, phía sau một ngày bình yên là những giờ phút âm thầm canh giữ. Người lính phải có mặt ở vị trí của mình, phải nắm chắc địa bàn và phải sẵn sàng khi đơn vị cần.

Ma Văn Thư đã sống những năm tháng ấy tại Săm Pun.

Ông không kể câu chuyện của mình bằng những trận đánh lớn được ghi trên bản đồ chiến dịch. Câu chuyện của ông là câu chuyện về những ngày bám đồn, bám biên giới, sống cùng đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ trong những năm tháng tình hình biên giới căng thẳng.

Đó là một phần khác của lịch sử chiến tranh – lặng lẽ hơn, nhưng không thể thiếu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn